<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet href="http://www.vnweblogs.com/styles/rss.css" type="text/css"?>
<rss version="0.91">

 <channel>
  <title>PHẠM THUẬN THÀNH</title>
  <link>http://phamthanh.vnweblogs.com</link>
  <description></description>
    <item>
   <title>VỚI NGƯỜI THÁCH THỨC CHÍNH MÌNH- BÀI CỦA PHẠM THUẬN THÀNH</title>
   <description> &nbsp; 
   
 B&Agrave;I IN B&Aacute;O QU&Acirc;N ĐỘI NH&Acirc;N D&Acirc;N- CUỐI TUẦN,4/4/2010 </description>
   <link>http://phamthanh.vnweblogs.com/post/3321/331799</link>
      <pubDate>Sat, 22 Oct 2011 13:59:33 +0700</pubDate>   
  </item>
    <item>
   <title>BÀI THƠ CẢM TÁC ĐƯỢC NHIỀU  NGƯỜI CHUYỂN NGỮ</title>
   <description> &nbsp;   B&agrave;i thơ CẢM T&Aacute;C&nbsp; của Nguyễn Anh N&ocirc;ng được viết th&aacute;ng 10/1998 tại Đồ Sơn đến nay(10/2011) b&agrave;i thơ n&agrave;y đ&atilde; được nhiều người&nbsp; th&iacute;ch, c&oacute; lời b&igrave;nh/dịch sang tiếng nước ngo&agrave;i: Trung, Anh, ph&aacute;p. Ri&ecirc;ng tiếng Trung Quốc c&oacute; đến&nbsp;7 người dịch, gồm: Đỗ Đức Nậm, Điệp Luyến Hoa( Đ&agrave;i Loan), L&acirc;m Chi&ecirc;u Đồng, Vũ C&ocirc;ng Hoan, Vũ Phong Tạo, Ch&uacute;c Ngưỡng Tu(Trung Quốc), Nguyễn Ch&acirc;n.       B&agrave;i thơ Cảm t&aacute;c in trong tập thơ M&Acirc;Y BAY, sở VH-TT H&ograve;a B&igrave;nh xuất bản năm 2000, in lại trong tập thơ NHỮNG TH&Aacute;NG NĂM Ở RỪNG, NXB QU&Acirc;N ĐỘI NH&Acirc;N D&Acirc;N, 2005; trước đ&oacute; mấy năm n&oacute; được nh&agrave; thơ nguyễn Trọng Tạo chọn đăng trong trang thơ tứ tuyệt b&aacute;o Thơ- H.N.V.V.N   CẢM T&Aacute;C   NGUYỄN ANH N&Ocirc;NG&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;   Hai ch&agrave;ng từng l&agrave; địch thủ  Choảng nhau c&oacute; l&uacute;c mẻ đầu  B&acirc;y giờ xanh hai nấm đất  Kh&oacute;i hương thi thoảng thăm nhau   &nbsp;       http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=13244    &nbsp;    Lời B&igrave;nh: của nh&agrave; thơ Trần Mạnh Hảo&nbsp; &nbsp;   Đọc b&agrave;i thơ n&agrave;y, t&ocirc;i cứ ngồi ngẩn ra, kh&ocirc;ng thể đọc tiếp được nữa v&igrave; c&oacute; bao điều từ b&agrave;i thơ truyền v&agrave;o l&agrave;m cổ họng t&ocirc;i, tim t&ocirc;i ứa nghẹn x&uacute;c cảm, tr&agrave;n ngập suy tư, m&ecirc; man nỗi niềm sống chết phận người. &nbsp;  &nbsp; &nbsp;Tục ngữ bảo:" Đ&aacute;nh nhau chia gạo, mời nhau ăn cơm",t&ocirc;i xin mượn tinh thần c&acirc;u tục ngữ n&agrave;y để n&oacute;i về b&agrave;i thơ rất hay tr&ecirc;n của Nguyễn Anh N&ocirc;ng" Đ&aacute;nh nhau khi sống, mời nhau khi chết". C&aacute;i chết kia chợt nh&acirc;n đạo qu&aacute; chừng,c&oacute; một n&eacute;n hương cắm mộ n&agrave;y m&agrave; kh&oacute;i cũng chia phần cho cả nấm mộ" địch thủ" kia, m&agrave; chia phần "thi thoảng" v&igrave; kh&oacute;i c&ograve;n bẽn lẽn l&agrave;m quen, l&agrave;m th&acirc;n.Kh&oacute;i c&ograve;n thay người ngường ngượng ,&acirc;n hận v&igrave; l&uacute;c sống từng choảng nhau mẻ đầu."Kh&oacute;i hương" hay ch&iacute;nh h&igrave;nh ảnh hai linh hồn kia x&aacute;m hối, ch&igrave;a kh&oacute;i sang nhau như cố &yacute; l&agrave;m một sợi lạt hư v&ocirc; buộc hai nấm đất v&agrave;o nhau cho bớt lạnh, bớt c&ocirc; đơn? Kh&oacute;i hương thi thoảng thăm nhau l&agrave; c&acirc;u diệu b&uacute;t n&acirc;ng hiệu quả b&agrave;i thơ l&ecirc;n c&otilde;i v&ocirc; bờ. Về nghĩa thực,đ&uacute;ng l&agrave; khi thắp hương ở phần mộ n&agrave;y th&igrave; bao nhi&ecirc;u kh&oacute;i bay sang phần mộ kia gần hết. Th&agrave;nh ra thắp hương cho một người m&agrave; hương toả cả hai. C&oacute; khi hai nh&agrave; đến thắp hương c&ugrave;ng l&uacute;c, hoặc nh&acirc;n thắp cho mộ n&agrave;y, tiện tay, người sống cũng thắp tr&agrave;n sang mộ b&ecirc;n một n&eacute;n cho b&ecirc;n kia đỡ tuổi. Nhưng nghĩa b&oacute;ng của b&agrave;i thơ, c&acirc;u thơ đ&atilde; vượt qua c&acirc;y hương m&agrave; thấm v&agrave;o phận người,thấm v&agrave;o cả tạo ho&aacute;, v&agrave;o nỗi thiện &aacute;c, gh&eacute;t thương.  &nbsp; Thơ ch&uacute;ng ta, gi&aacute; m&agrave; trong l&uacute;c nhập đồng, l&agrave;m được thi&ecirc;n chức" kh&oacute;i hương" kia để " Thi thoảng thăm nhau" như một an ủi, một d&igrave;u dắt, một &acirc;n sủng, một sự l&agrave;m l&agrave;nh vĩnh cửu giữa sống v&agrave; chết, giữa tuyệt vọng v&agrave; hy vọng, giữa bất hạnh v&agrave; hạnh ph&uacute;c? B&agrave;i thơ "Cảm T&aacute;c" tr&ecirc;n của Nguyễn Anh N&ocirc;ng c&oacute; thể đứng đ&agrave;ng ho&agrave;ng trong bất cứ truyển tập thơ sang trọng d&ugrave; chọn khắt khe, chọn theo ti&ecirc;u chuẩn "Vip" cỡ n&agrave;o cũng vẫn giữ được c&aacute;i hay ri&ecirc;ng của n&oacute; m&agrave; kh&ocirc;ng một b&oacute;ng đa đề n&agrave;o c&oacute; thể che phủ.Thơ lấy chất m&agrave; đ&aacute;nh bạt lượng, lấy chỉ một c&aacute;i hay đ&iacute;ch thực, hay cỡ c&aacute;c m&eacute;t( mai tre: bậc thầy) m&agrave; đ&aacute;nh bại 99 c&aacute;i dở l&agrave; vậy đ&oacute;./.   ( Tr&iacute;ch trong b&agrave;i &ldquo;M&acirc;y bay đi thơ đậu lại&rdquo; của Trần Mạnh Hảo in b&aacute;o Văn nghệ trẻ, 6/5/2001 v&agrave; b&aacute;o Qu&acirc;n Đội nh&acirc;n d&acirc;n cuối tuần, 20/1/2002   &nbsp;    Bản dịch của  L&acirc;m Chi&ecirc;u Đồng &nbsp;    &nbsp;CẢM T&Aacute;C   Nam nhi ph&ugrave;ng địch thủ  Qu&aacute; khứ đả thương đầu  Hiện tiền song thảo mộ  Hương hoả v&atilde;ng lai th&acirc;n.  Người dịch: L&acirc;m Chi&ecirc;u Đồng  Nguồn:   http://kimdieuhuong.vnweblogs.com/post/1117/31111    &nbsp;   &nbsp; Bản dịch của  Đỗ Đức Nậm &nbsp;&nbsp; &nbsp;   CẢM T&Aacute;C  Lưỡng nam nhi ph&ugrave;ng địch thủ  Qu&aacute; khứ đả thương đầu  Hiện tiền lưỡng thảo mộ  Hương hoả v&atilde;ng lai qua (qu&aacute;)  Người dich: Đỗ Đức Nậm  Nguồn:   http://kimdieuhuong.vnweblogs.com/post/1117/30535     http://annonymous.online.fr/ &nbsp;   CẢM T&Aacute;C Lưỡng nam nhi ph&ugrave;ng địch thủ Qu&aacute; khứ đả thương đầu Hiện tại lưỡng thảo mộ Hương hỏa v&atilde;ng lai qua   Bản phi&ecirc;n &acirc;m n&agrave;y c&oacute; đ&ocirc;i chỗ hơi kh&aacute;c với bản chữ H&aacute;n viết tay: Lưỡng nam nhi ph&ugrave;ng địch thủ Qu&aacute; khứ t&aacute;c thương thủ Tại thời lưỡng thảo mộ Hương hoả v&atilde;ng lai qu&aacute; (qua)   Ch&aacute;u kh&ocirc;ng r&otilde; bản n&agrave;o l&agrave; đ&uacute;ng (v&igrave; ch&aacute;u ko r&otilde; c&aacute;i n&agrave;o c&oacute; trước, c&aacute;i n&agrave;o dựa tr&ecirc;n c&aacute;i n&agrave;o)   Viết bởi Điệp luyến hoa 21 Sep 2007, 12:10  http://annonymous.online.fr/Thivien/    &nbsp;    Bản dịch của  Nguyễn Thị B&iacute;ch Nga &nbsp;    &nbsp;WRITING WITH INSPIRATION   Two men used to be the enemies,  Fighting each other until their heads were injured.  Now their graves turned green with grass,  Smoke of their joss-sticks visited each other, at times&hellip;&nbsp;    Bản dịch của  Việt Duy &nbsp; &nbsp;   (Dịch sang tiếng Ph&aacute;p)   Deux hommes &eacute;taient des adversaires  Ils ont &eacute;t&eacute; habitu&eacute;es de se combattre  Maintenant tous les deux se trouvent sous les tombes (morts depuis longtemps)  La fum&eacute;e d'encens leur rend visite parfois.  Việt Duy, Newvietart.com&nbsp;    Bản dịch của  Phạm Văn Linh &nbsp; &nbsp;   Two men were competitors  They used to fight each other (broken head)  Now both ones lied under the graves (dead for a long time)  Incense smoke sometimes visits each other.  Dịch sang tiếng Anh  Nguồn:   http://www.vnweblogs.com/rss.php?blogId=1117&amp;categoryId=6412    &nbsp;    Cảm t&aacute;c đến từ " Cảm t&aacute;c"&nbsp; &nbsp;   Thơ Nguyễn Anh N&ocirc;ng gi&agrave;u suy tưởng v&agrave; triết luận.Thường, những b&agrave;i n&agrave;y anh viết ngắn, chỉ bốn c&acirc;u hoặc hơn ch&uacute;t &iacute;t. Ngắn, nhưng trong đ&oacute; bao giờ cũng chứa đựng điều anh chi&ecirc;m nghiệm. " Cảm t&aacute;c" l&agrave; một v&iacute; vụ:  " Hai ch&agrave;ng từng l&agrave; địch thủ  Choảng nhau c&oacute; l&uacute;c mẻ đầu  B&acirc;y giờ xanh hai nấm đất  Kh&oacute;i hương thi thiảng thăm nhau"  Từ cuộc sống, c&oacute; biết bao điều c&oacute; thể chi&ecirc;m nghiệm. " Cảm t&aacute;c" cũng bắt nguồn từ sự hiển hiện: sống gh&eacute;t nhau, chết lại trở về c&aacute;t bụi, trở về với " t&iacute;nh bản thiện" của con người. Để m&ocirc; tả tận c&ugrave;ng c&aacute;i gh&eacute;t, Nguyễn Anh N&ocirc;ng " để cho" hai kẻ " từng l&agrave; địch thủ" " choảng nhau mẻ đầu". Đấu đ&aacute;, bon chen cũng chỉ đến thế l&agrave; c&ugrave;ng. Ấy vậy m&agrave; khi chết, họ lại " kh&oacute;i hương thi thoảng thăm nhau".  Việc kh&oacute;i hương gần gũi, quấn qu&yacute;t do ngẫu nhi&ecirc;n đưa lại m&agrave; th&agrave;nh. Do gi&oacute;. Nhưng ở đ&acirc;y gi&oacute; đ&atilde; n&oacute;i tiếng linh hồn, tiếng chon người. Chộp bắt được c&aacute;i ngẫu nhi&ecirc;n để biến th&agrave;nh c&aacute;i rất Người kh&ocirc;ng dễ, nhất l&agrave; biến chuyển một c&aacute;ch tự nhi&ecirc;n, kh&ocirc;ng khi&ecirc;n cưỡng.  Gặp Nguyễn Anh N&ocirc;ng, bạn b&egrave; qu&yacute; vẫn đ&ugrave;a: " Kh&oacute;i hương thi thoảng thăm nhau, nh&eacute;!. Người viết b&agrave;i n&agrave;y từ tứ thơ của anh đ&atilde; cảm t&aacute;c n&ecirc;n cả một c&acirc;u chuyện d&agrave;i...   THI NGUYỄN  ( B&agrave;i viết của thạc sỹ Nguyễn Thị Thu Hiền)  Địa chỉ: Lương Kh&aacute;nh Thiện, Ho&agrave;ng Mai, H&agrave; NộI    http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=13244    &nbsp;&nbsp;    Đ&otilde; Trọng Khơi - b&igrave;nh thơ&nbsp; &nbsp;   ...Niềm thanh thản, tin y&ecirc;u của con người d&agrave;nh cho nhau, trong thơ Nguyễn Anh N&ocirc;ng c&oacute; khi c&ograve;n được đẩy s&acirc;u, tương hợp v&agrave; ho&aacute; giải tới tận v&ugrave;ng t&acirc;m linh, si&ecirc;u nghiệm: &ldquo;B&acirc;y giờ xanh hai nấm đất/ Kh&oacute;i hương thi thoảng thăm nhau&hellip;&rdquo; ( Cảm t&aacute;c).  ( Tr&iacute;ch trong b&agrave;i viết: Đ&aacute; v&agrave; hoa- một b&ocirc;ng thơ d&acirc;ng tặng)   &nbsp; Lời b&igrave;nh của Nguyễn Hưng Hải&nbsp; &nbsp;   C&ugrave;ng nỗi nhớ thẳm s&acirc;u, tri &acirc;n với đồng đội, t&igrave;nh thương y&ecirc;u con người th&aacute;nh thiện, thơ Nguyễn Anh N&ocirc;ng thủ thỉ như một lời t&acirc;m sự. Giọng thơ đ&ocirc;n hậu, trữ t&igrave;nh đ&atilde; v&agrave; đang vươn tới thế sự cho t&ocirc;i v&agrave; ch&uacute;ng ta nhiều li&ecirc;n tưởng. Trước hết l&agrave; những th&aacute;ng năm kh&ocirc;ng &ldquo; y&ecirc;n ổn&rdquo; ở rừng, d&ugrave; trong trạng th&aacute;i nhiều y&ecirc;n ổn th&igrave; vẫn cứ bắt gặp ngổn ngang t&acirc;m sự, nỗi niềm: &ldquo; Hai ch&agrave;ng từng l&agrave; địch thủ/ Choảng nhau c&oacute; l&uacute;c mẻ đầu/ B&acirc;y giờ xanh hai nấm đất/ Kh&oacute;i hương thi thoảng thăm nhau&rdquo;( Cảm t&aacute;c).  ( Tr&iacute;ch trong b&agrave;i viết: T&igrave;m l&otilde;i " trầm" trong " Những th&aacute;ng năm ở rừng" của Nguyễn Anh N&ocirc;ng; b&agrave;i viết của nh&agrave; thơ Nguyễn Hưng Hải)   &nbsp;   &nbsp;   &nbsp;   &nbsp; B&agrave;i viết của nh&agrave; văn Đặng Văn Sinh&nbsp; &nbsp;                   Mồng 5 tết Kỷ Sửu, Đặng Văn Sinh, Ph&ugrave;ng Văn Khai v&agrave; Nguyễn Anh N&ocirc;ng c&oacute; cuộc "ch&eacute;n ch&uacute; ch&eacute;n anh" gặp mặt đầu xu&acirc;n kh&aacute; l&agrave; vui vẻ tại tư gia nh&agrave; văn Ph&ugrave;ng Văn Khai (l&agrave;ng Khoai, thị trấn Như Quỳnh, tỉnh Hưng Y&ecirc;n). Ph&ugrave;ng Văn Khi l&agrave; c&aacute;n bộ bi&ecirc;n tập tạp ch&iacute; Văn nghệ qu&acirc;n đội, c&ograve;n thượng t&aacute; Nguyễn Anh N&ocirc;ng c&ocirc;ng t&aacute;c ở Điện ảnh qu&acirc;n đội. Cuối năm 2008, Ph&ugrave;ng Văn Khai xuất bản tập "Hư thực", một cuốn s&aacute;ch rất đ&aacute;ng đọc đối với những ai quan t&acirc;m đến số phận tiểu thuyết Việt Nam đương đại. Theo Ph&ugrave;ng Văn Khai, ngo&agrave;i "Hư thực", anh sẽ viết tiếp 2 cuốn nữa theo phong c&aacute;ch "ảo gi&aacute;c" cho trọn bộ trong đ&oacute; c&oacute; tập "Hồ đồ" với những &yacute; tưởng v&ocirc; c&ugrave;ng t&aacute;o bạo. "Hồ đồ" đ&atilde; khởi thảo được hơn trăm trang, t&ocirc;i mới chỉ đọc lướt qua nhưng quả thật bản thảo mới n&agrave;y c&oacute; những &yacute; tưởng l&agrave;m một người viết ph&ecirc; b&igrave;nh kh&ocirc;ng chuy&ecirc;n như t&ocirc;i "to&aacute;t mồ h&ocirc;i hột".  &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Nguyễn Anh N&ocirc;ng từ l&acirc;u đ&atilde; c&oacute; duy&ecirc;n nợ với thơ. T&ocirc;i đ&atilde; đọc của anh kh&aacute; nhiều tr&ecirc;n c&aacute;c b&aacute;o v&agrave; tạp ch&iacute; văn chương. Trong l&uacute;c t&ocirc;i v&agrave; Ph&ugrave;ng Văn Khai thay nhau n&oacute;i chuyện qua điện thoại với nh&agrave; thơ Trần Mạnh Hảo ở S&agrave;i g&ograve;n th&igrave; Nguyễn Anh N&ocirc;ng "lẻn" sang ph&ograve;ng m&aacute;y in hơn 30 trang bản trường ca "Bill Gates v&agrave; trời xanh" l&agrave;m qu&agrave; tặng tặng ( v&igrave; thơ của anh lu&ocirc;n thường trực tr&ecirc;n "nguyennong.vnweblogs.com" hoặc &nbsp; "kimdieuhuong.vnweblogs.com". &nbsp;Tập thơ kh&aacute; ấn tượng bởi c&aacute;ch tư duy t&aacute;o bạo được thể hiện qua ng&ocirc;n ngữ tr&agrave;o lộng nhưng thực ra lại rất nghi&ecirc;m t&uacute;c trong mối quan hệ x&atilde; hội, văn h&oacute;a, đạo đức cũng như quan niệm về một "thế giới phẳng" thời văn minh minh điện to&aacute;n v&agrave; hội nhập to&agrave;n cầu. Nhưng điều ngạc nhi&ecirc;n hơn cả vẫn l&agrave; Nguyễn Anh N&ocirc;ng đọc cho mọi người nghe một b&agrave;i thơ chữ H&aacute;n của anh. B&agrave;i thơ c&oacute; h&igrave;nh thức giống loại "Tống từ" m&agrave; &yacute; nghĩa của n&oacute; th&igrave; lại gần với lời "kệ" của c&aacute;c thiền sư trước khi vi&ecirc;n tịch.  &nbsp; &nbsp;感作  &nbsp; 阮英農  &nbsp; 兩男兒逢敵手  &nbsp; 過去打傷頭  &nbsp; 現前雙草墓  &nbsp; 香火往來過  Phi&ecirc;n &acirc;m:  &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cảm t&aacute;c  &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Nguyễn Anh N&ocirc;ng  &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Lưỡng nam nhi ph&ugrave;ng địch thủ  &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Qu&aacute; khứ đả thương đầu  &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Hiện tiền song thảo mộ  &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Hương hỏa v&atilde;ng lai qu&aacute;.  Dịch nghĩa :  &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Hai ch&agrave;ng &nbsp;địch thủ gặp nhau  &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Đ&atilde; từng đ&aacute;nh nhau bươu đầu  &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Giờ trước hai nấm mộ cỏ  &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;(Chỉ thấy) hương kh&oacute;i bay...   http://phungvankhai.vnweblogs.com/post/1989/128692        &nbsp;       &nbsp;    G&oacute;p &yacute; của nh&agrave; văn Đặng Văn Sinh&nbsp;    &nbsp;   &nbsp;&nbsp;&nbsp;   Thưa c&aacute;c anh!  Bài thơ "Cảm tác" của Nguy&ecirc;̃n Anh N&ocirc;ng, bản th&acirc;n nó đã là thơ chữ Hán (thường vi&ecirc;́t dưới dạng ph&ocirc;̀n th&ecirc;̉). Người thích dòng thơ này chỉ có th&ecirc;̉ vi&ecirc;́t tự dạng bằng Hán tự r&ocirc;̀i dịch nghĩa và dịch thơ ( Bản tự dịch của Nguy&ecirc;̃n Anh N&ocirc;ng r&acirc;́t hay), nhưng ở đ&acirc;y lại có hi&ecirc;̣n tượng "chuy&ecirc;̉n ngữ" sang ti&ecirc;́ng Trung là kh&ocirc;ng đúng (v&igrave; bài thơ đã được sáng tác bằng chữ Hán). Hơn nữa, bản chữ Hán (hoặc Trung Qu&ocirc;́c) giản th&ecirc;̉ của tác giả ĐĐN vi&ecirc;́t có rất nhi&ecirc;̀u chữ sai (cảm, địch, đả, thương, đ&acirc;̀u, vãng ), ngoài ra còn có 4 chữ kh&ocirc;ng đúng với nguy&ecirc;n tác ( tại, thời, lưỡng, xu&acirc;n). . Dưới đ&acirc;y l&agrave; to&agrave;n văn b&agrave;i thơ theo hai kiểu chữ :  Phồn thể:  感作  阮英農   兩男兒逢敵手  過去打傷頭  現前雙草墓  香火往來過  Giản thể   感作  阮英农  两男儿逢敌手  过去打伤头  现前双草墓  香火往来过   Đặng Văn Sinh   http://phungvankhai.vnweblogs.com/post/1989/128692    &nbsp;   &nbsp;   &nbsp;    Dịch giả: Vũ C&ocirc;ng Hoan gửi qua mail&nbsp;    &nbsp;   Nguyễn Anh N&ocirc;ng th&acirc;n mến  Đ&atilde; nhận được ba thư liền của N&ocirc;ng. Hoan sẽ xem dần cho n&oacute; ngấm từ từ,  kể cả nhạc Hoan cũng chưa biết mở ra nghe . Ri&ecirc;ng b&agrave;i thơ Cảm t&aacute;c hết  sức hay. Minh c&oacute; thể dịch &yacute; b&agrave;i thơ ra tiếng H&aacute;n được ngay, song dịch  th&agrave;mh thơ tiếng H&aacute;n th&igrave; c&ograve;n đợi đ&atilde; v&agrave; phải nhờ th&agrave;y nh&agrave; văn Trung Quốc  m&igrave;nh quen g&oacute;p &yacute; .  M&igrave;nh c&oacute; thể l&agrave;m trong tầm tay . song kh&ocirc;ng vội, l&agrave;m sao để cả  tiếng Việt v&agrave; tiếng Trung đều hay mơ&iacute; kh&oacute;, n&ecirc;n phải c&oacute; thời gian N&ocirc;ng  nh&eacute; Ch&uacute;c vui khỏe sử dụng hết sức trẻ đang dồi d&agrave;o v&agrave; bộ &oacute;c đang nhanh  nhạy v&agrave;o thơ ca.. N&ocirc;ng r&oacute;t triết l&yacute; v&agrave; h&igrave;nh tượng v&agrave;o thơ ca giỏi lắm!  Vũ C&ocirc;ng Hoan    vu cong hoan &lt;vuconghoan2006@gmail.com&gt;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  &nbsp;  Vũ C&ocirc;ng Hoan dịch v&agrave; thư gửi Nguyễn Anh N&ocirc;ng &nbsp; &nbsp;   s&aacute;ng nay, thứ ba, 19/1/2010 t&ocirc;i nhận được 2 mail của nh&agrave; văn, dịch giả Vũ C&ocirc;ng Hoan, người đ&atilde; dịch nhiều t&aacute;c phẩm của c&aacute;c nh&agrave; văn Trung Quốc sang tiếng Việt.Qua 2 mail gửi, &ocirc;ng viết:  Mail 1:  Th&acirc;n gửi Nguyễn Anh N&ocirc;ng  Xin gửi nh&agrave; thơ b&agrave;i cảm t&aacute;c nổit tiếng của nh&agrave; thơ  Hoan   Mail2:  Th&acirc;n mến gửi nh&agrave; thơ NGuyễn Anh N&ocirc;ng,  m&igrave;nh đa dịch &yacute; sau đ&oacute; dịch th&agrave;nh thơ tiếng Trung b&agrave;i cảm t&aacute;c của N&ocirc;ng  r&ocirc;i gửi mail sang xin &yacute; kiến nh&agrave; văn Di&ecirc;m Li&ecirc;n Khoa, t&aacute;c giả truyện  "Người t&igrave;nh của phu nh&acirc;n sư trưởng" m&igrave;nh đ&atilde; tặng N&ocirc;ngv&agrave; được nh&agrave; văn  n&agrave;y trả lời ngay bằng b&agrave;i thơ tr&ecirc;n đ&acirc;y.Như vậy l&agrave; b&agrave;i thơ  tr&ecirc;n đ&atilde; được Vũ C&ocirc;ng Hoan dịch v&agrave; một nh&agrave; văn nổi tiếng Trung Quốc  thẩm định N&ocirc;ng cứ y&ecirc;n ch&iacute; l&ecirc;n mạng thay cho b&agrave;i tiếng Trung N&ocirc;ng gửi  cho m&igrave;nh dịch theo kiểu Việt Nam . &nbsp;Ch&agrave;o th&acirc;n &aacute;i , ch&uacute;c vui khoẻ, tết  n&agrave;y anh em ta sẽ gặp nhau.   Vũ C&ocirc;ng Hoan  Ngay sau đ&acirc;y l&agrave; bản dịch của &ocirc;ng&gt;    Nguy&ecirc;n t&aacute;c:  CẢM T&Aacute;C   HAI CH&Agrave;NG TỪNG L&Agrave; ĐỊCH THỦ  CHOẢNG NHAU C&Oacute; L&Uacute;C MẺ ĐẦU  B&Acirc;Y GIỜ XANH HAI NẤM ĐẤT  KH&Oacute;I HƯƠNG THI THOẢNG THĂM NHAU   &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; NGUYỄN ANH N&Ocirc;NG     曾是两军敌  厮杀壕中烧  而今双坟墓  悼烟相潦绕   Tằng thị lưỡng qu&acirc;n địch  Tư s&aacute;t h&agrave;o trung thi&ecirc;u  nhi kim song phần mộ  Điếu y&ecirc;n tương lạo nhiễu&nbsp;    http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=13244&amp;Page=4 &nbsp;    Vũ C&ocirc;ng Hoan thư gửi Nguyễn Anh N&ocirc;ng&nbsp;    Th&acirc;n gửi nh&agrave; thơ Nguyễn Anh N&ocirc;ng!  C&aacute;m ơn N&ocirc;ng đ&atilde; cho biết th&ocirc;ng tin hoạ sĩ L&acirc;m chi&ecirc;u Đồng c&oacute; lời khren  b&agrave;i thơm&igrave;nh dịch của N&ocirc;ng. Đ&uacute;ng như hoạ sĩ L&acirc;m đ&atilde; n&oacute;i người dịchchỉ vẽ  l&ecirc;n được c&aacute;i h&igrave;nh, c&aacute;i ch&iacute;n l&agrave; b&agrave;i thơ của N&ocirc;ng qu&aacute; nổi tiếng qu&aacute; hay  . đợc nh&agrave; thơ Trần Mạnh Hảo viết một b&agrave;i b&igrave;nh hay tuệy vời, m&igrave;nh lại  l&agrave; l&iacute;nh chiến su&yacute;t chứ&ecirc;t ở b&igrave;nh độ 400 Lạng Sơn, n&ecirc;n đọc b&agrave;i thơ của  N&ocirc;ng cộng với lời b&igrave;nh của nh&agrave; thơ Tần Mạnh Hảo , khiến m&igrave;nh x&uacute;c động  cố gắng lột tả c&aacute;i phần hồn của b&agrave;i thơ sang tiếng Trung Quốc v&agrave; phải  n&oacute;i cần phải cảm ơn nh&agrave; văn Di&ecirc;m Li&ecirc;n Khoa, c&oacute; &yacute; kiến của &ocirc;ng ấy khiến  m&igrave;nh vữa t&acirc;m hợ , đồng thời cungz nhận ra được c&aacute;i yếu k&eacute;m của  m&igrave;nh.Cho n&ecirc;n m&igrave;nh cảm thấy s&acirc;u sắc muốn dịch thơ phải kết hợp t&aacute;c giả  , dịch giả v&agrave; một người nước ngo&agrave;i c&oacute; tr&igrave;nh độ văn họcth&igrave; mới hay  được. M&igrave;nh đ&atilde; mở trang mạng v&agrave; bị cuốn h&uacute;t bởi những bức tranh nhứng  b&agrave;i thơ của hoạ sĩ L&acirc;m chi&ecirc;u Đồng. M&igrave;nh sẽ viết thư cảm ơn hoạ sĩ Đồng  đ&atilde; &ecirc;m đến cho m&igrave;nh t&igrave;nh cảm y&ecirc;u cuộc sống y&ecirc;u qu&ecirc; hương xứ sở qua h&agrave;ng  loạt tranh vẽ , v&agrave; đi&ecirc;u khắc rất tuyệt vời c&uacute;a hoạ sĩ, Từ nay trở di  khi n&agrave;o muốn thư dẫn m&igrave;nh sẽ mơt r trang mạng của hoạ sĩ L&acirc;m Chi&ecirc;u  Đồng ra xem, cần bức tranh n&agrave;o xin ph&eacute;p hoạ sĩ được c&oacute;p lu&ocirc;n. Rất c&aacute;m  ơn N&ocirc;ng đ&atilde; cho m&igrave;nh l&agrave;m quen với một hoạ sĩ t&agrave;i hoa của đất nước .Qua  N&ocirc;ng m&igrave;nhxin gửi lời c&aacute;m ơn đến hoạ sĩ L&acirc;m Chi&ecirc;u Đồng.cảm hơn lời nhận  x&eacute;t của hoạ sĩ về bản dịch của m&igrave;nh.  Ch&agrave;o th&acirc;n &aacute;i  Vũ C&ocirc;ng Hoan&nbsp;     B&Agrave;I THƠ CẢM T&Aacute;C CỦA NGUYỄN ANH N&Ocirc;NG V&Agrave; LỜI DỊCH SANG TIẾNG TRUNG CỦA DỊCH GIẢ VŨ PHONG TẠO &nbsp;    &nbsp;NAN.   Thứ Ba, ng&agrave;y m&ugrave;ng 5/1 năm 2011, t&ocirc;i nhận được qua mail của dịch giả Vũ Phong Tạo, &ocirc;ng đ&atilde; chuyển ngữ b&agrave;i thơ tiếng Việt của t&ocirc;i sang tiếng Trung Quốc. Xin ch&acirc;n th&agrave;nh cảm ơn dịch giả.  B&agrave;i thơ CẢM T&Aacute;C n&agrave;y , trước đ&oacute;, đ&atilde; được &nbsp;3 người dịch sang tiếng Trung( Đỗ Đức Nậm, L&acirc;m Chi&ecirc;u Đồng, Vũ C&ocirc;ng Hoan), Việt Duy dịch sang tiếng Ph&aacute;p, Nguyễn Thị B&iacute;ch Nga v&agrave; Phạm văn Linh dịch sang tiếng Anh.  Đ&acirc;y l&agrave; nguy&ecirc;n văn m&agrave; dịch giả Vũ Phong Tạo vừa chuyển cho t&ocirc;i, qua mail:     &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; CẢM T&Aacute;C   &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; THƠ NGUYỄN ANH N&Ocirc;NG   &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Hai ch&agrave;ng từng l&agrave; địch thủ  &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Choảng nhau c&oacute; l&uacute;c mẻ đầu  &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; B&acirc;y giờ xanh hai nấm đất  &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Kh&oacute;i hương thi thoảng thăm nhau    &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; 感作   &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;诗歌: 阮英农   &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;两家伙曾系情敌   &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; 拳脚有时头受伤   &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; 当今绿化双坟墓   &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; 往来相探香烟芳   Phi&ecirc;n &acirc;m H&aacute;n-Việt (Bản dịch của Vũ Phong Tạo):   &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Lưỡng gia hoả tằng hệ t&igrave;nh địch   &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Quyền cước hữu thời đầu thụ thương   &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Đương kim lục ho&aacute; song phần mộ   &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; V&atilde;ng lai tương th&aacute;m hương y&ecirc;n phương   ** V&agrave;i suy nghĩ: T&ocirc;i nghĩ hai địch thủ thực chất l&agrave; t&igrave;nh địch, choảng nhau chỉ bằng tay &nbsp;ch&acirc;n th&ocirc;i. Hương y&ecirc;n gh&eacute;p th&agrave;nh từ k&eacute;p l&agrave; thuốc l&aacute;, t&aacute;ch ri&ecirc;ng sẽ th&agrave;nh kh&oacute;i hương, c&ograve;n hương hoả l&agrave; Phật sự, n&oacute;i chung l&agrave; việc thờ c&uacute;ng. N&ecirc;n t&ocirc;i mạo muội dịch như vậy! Mong c&aacute;c bạn văn g&oacute;p &yacute;.  Nguồn:   http://nguyenngocphu.vnweblogs.com/post/1894/272772     http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=13244&amp;Page=4 &nbsp;   &nbsp;  GI&Aacute;O SƯ-DỊCH GIẢ CH&Uacute;C NGƯỠNG TU(TRUNG QUỐC) DỊCH B&Agrave;I THƠ CẢM T&Aacute;C SANG TIẾNG TRUNG &nbsp; &nbsp;   NAN: T&ocirc;i vừa nhận được mail của dịch giả Vũ Phong Tạo, nguy&ecirc;n văn:   20:44:31, Thứ S&aacute;u, 7 th&aacute;ng 1 2011 Thu cua Vu Phong Tao Từ: Mr vuphongtao &lt;vuphongtao.hnbhn@gmail.com&gt; &nbsp;Xem địa chỉ  Đến: nguyenanhnong &lt;nguyenanhnong@yahoo.com.vn&gt; &nbsp;  &nbsp;  &nbsp;偶感 (Ch&uacute;c Ngưỡng Tu).HV.doc (26KB)   Nh&agrave; thơ Nguyễn Anh N&ocirc;ng th&acirc;n mến!   Vũ Phong Tạo k&iacute;nh chuyển cho anh bản dịch của Gi&aacute;o sư-Dịch giả Ch&uacute;c  Ngưỡng Tu, một đại biểu rất th&acirc;n thiết của m&igrave;nh trong Hội nghị quốc tế  giới thiệu văn học Việt Nam, tại H&agrave; Nội, 5-10/1/2010. M&agrave; anh đ&atilde; đưa  ảnh chụp chung hai người v&agrave; hai người chụp chung với Chủ tịch Hội Nh&agrave;  văn Việt Nam Hữu Thỉnh đấy!   Th&acirc;n mến!  VPT      &nbsp;  &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; 偶感   阮英农     昔日二人是敌手，   相互争斗打破头。   今日成为两青冢，   祭扫香火偶交流。       Đầu đề c&ograve;n c&oacute; thể dịch &nbsp;ra有感hoặc 有感而作    B&agrave;i thơ n&agrave;y rất kh&oacute; dịch lọt được hết nghĩa, em thử dịch như tr&ecirc;n để anh Tạo tham khảo.   &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;******   Tr&ecirc;n đ&acirc;y l&agrave; bản dịch sang Trung văn của Gi&aacute;o sư-Dịch giả Ch&uacute;c Ngưỡng Tu, người đ&atilde; từng dịch "&Ocirc;ng cố vấn" của nh&agrave; văn Hữu Mai sang tiếng Trung, với đều đề l&agrave; "Tuyệt đối cơ mật", khi Vũ Phong Tạo th&acirc;n t&igrave;nh nhờ &ocirc;ng xem bản dịch Trung văn "Cảm t&aacute;c" của m&igrave;nh.   Vũ Phong Tạo chuyển cho nh&agrave; thơ Nguyễn Anh N&ocirc;ng để rộng đường tham khảo.    Lỗ Kh&ecirc;, qu&ecirc; Tổ ca Tr&ugrave;, tối 7-1-2011.   Vũ Phong Tạo (ĐT: 0166.3093035)  Nguồn:   http://ngoctanns.vnweblogs.com/post/4314/273239    &nbsp;    http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=13244&amp;Page=4 &nbsp;    Nguyễn Anh N&ocirc;ng Thơ ngay ở tr&aacute;i tim m&igrave;nh (tr&iacute;ch b&agrave;i viết của Ph&ugrave;ng Văn Khai)&nbsp;     http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=13244&amp;Page=4 &nbsp;   Nguyễn Anh N&ocirc;ng mang hồn v&iacute;a của một thi sĩ từng trải những đớn đau mất m&aacute;t tột c&ugrave;ng trong đời sống. Cũng c&oacute; l&uacute;c anh ngoa ng&ocirc;n ph&oacute;ng dụ nhưng sự thật dưới mặt đất vẫn lu&ocirc;n c&aacute;m dỗ anh hơn. Anh đến với thơ tự nhi&ecirc;n v&agrave; thảng thốt cứ như thể kh&ocirc;ng đến với n&agrave;ng sẽ chẳng c&oacute; ch&ugrave;a n&agrave;o để anh tu dưỡng t&acirc;m t&iacute;nh. Anh c&oacute; nhiều c&acirc;u thơ, b&agrave;i thơ khỏe khoắn v&agrave; vạm vỡ nhưng những đột khởi khiến người đọc sửng sốt th&aacute;n phục lại l&agrave; những b&agrave;i thơ ngắn, thậm ch&iacute; l&agrave; cực ngắn Hai ch&agrave;ng từng l&agrave; địch thủ/ Choảng nhau c&oacute; l&uacute;c mẻ đầu/ B&acirc;y giờ xanh hai nấm đất/ Kh&oacute;i hương thi thoảng thăm nhau (Cảm t&aacute;c). Nếu m&igrave;nh kh&ocirc;ng d&aacute;m đi xa/ C&acirc;u thơ su&ocirc;ng chẳng thiết tha mặn nồng/ Đ&atilde; kh&ocirc;ng c&oacute; lửa trong l&ograve;ng/ Đừng mơ h&aacute;i một c&agrave;nh hồng tặng ai (Lửa v&agrave; hoa). C&oacute;c t&iacute;a c&oacute;c v&agrave;ng/ Hiển hiện sự hiền minh th&ocirc;ng tuệ/ C&aacute;c ng&agrave;i uy nghi ngạo nghễ/ Mắt chớp chớp lim dim ng&aacute;n ngẩm nh&igrave;n giời/ Ng&agrave;y c&aacute;c ng&agrave;i h&oacute;a đ&aacute;/ Lũ n&ograve;ng nọc loi nhoi/ Ch&aacute;u con ca bai ca cũ/ Bạc như v&ocirc;i (C&oacute;c). Đồng bạc/ L&agrave; b&ocirc;ng hồng/ Cũng c&oacute; thể l&agrave; c&aacute;i gai. Đồng bạc/Kh&ocirc;ng l&agrave; nước/ M&agrave; bao kẻ đắm ch&igrave;m. Đồng bạc/ Kh&ocirc;ng l&agrave; gi&oacute;/ M&agrave; hất em xa t&ocirc;i (Đồng bạc). Chiều/ Hai đứa trẻ/ Vật nhau tr&ecirc;n cỏ/ Chỉ v&igrave; một con dế cụ. Đ&ecirc;m trăng tỏ/ Hai người lớn tuổi/ R&igrave; rầm tr&ecirc;n cỏ/ Chỉ v&igrave; một đứa trẻ con (Tr&ecirc;n cỏ). ừ nhỉ, anh y&ecirc;u em/ Y&ecirc;u em m&atilde;nh liệt/ Y&ecirc;u tao t&aacute;c đất v&ugrave;i cỏ lấp/ Những đứa con lừng lững với đời (Y&ecirc;u em)...  Nguồn:  http://hoinhavanvietnam.vn/Details/ly-luan-phe-binh/nguyen-anh-nong-tho-ngay-o-trai-tim- http://nguyenngocphu.vnweblogs.com/ &nbsp;   &nbsp;         Cảm t&aacute;c- Một chốn b&igrave;nh y&ecirc;n.   &nbsp;   Ch&uacute; Nguyễn Anh N&ocirc;ng k&iacute;nh qu&yacute;!   Xin cho ph&eacute;p ch&aacute;u được gọi như vậy.Ch&aacute;u chưa biết g&igrave; về ch&uacute; ngo&agrave;i c&aacute;i t&ecirc;n, nhưng ch&aacute;u đ&atilde; t&igrave;m được chốn b&igrave;nh y&ecirc;n ở ch&uacute; trong b&agrave;i thơ Cảm t&aacute;c. C&aacute;m ơn ch&uacute; khi ch&aacute;u được đọc b&agrave;i thơ Cảm t&aacute;c của ch&uacute;(t&igrave;nh cờ khi lang thang tr&ecirc;n mạng l&uacute;c ch&aacute;u đang c&oacute; t&acirc;m trạng buồn, những l&uacute;c buồn ch&aacute;u thường t&igrave;m thơ để đọc, muốn t&igrave;m cho m&igrave;nh một chốn b&igrave;nh y&ecirc;n) ch&aacute;u đ&atilde; t&igrave;m được chốn b&igrave;nh y&ecirc;n cho t&acirc;m hồn m&igrave;nh ở b&agrave;i thơ của ch&uacute;.   Ch&aacute;u l&agrave; một c&ocirc; gi&aacute;o dạy Văn, nhưng kh&ocirc;ng phải l&agrave; ngườ&igrave; giỏi b&igrave;nh thơ văn, ch&aacute;u cũng kh&ocirc;ng c&oacute; &yacute; định b&igrave;nh b&agrave;i thơ Cảm t&aacute;c của ch&uacute;. V&igrave; b&agrave;i thơ qu&aacute; ngắn, ng&ocirc;n ngữ mộc mạc, đơn giản... Vả lại, v&agrave;o l&uacute;c như thế n&agrave;y ch&aacute;u chẳng c&ograve;n t&acirc;m tr&iacute; n&agrave;o để thấy được c&aacute;i đẹp của ng&ocirc;n từ, vần điệu g&igrave; g&igrave; nữa ch&uacute; ạ.   Nhưng ch&aacute;u nhẹ l&ograve;ng đi khi nhận ra sau c&aacute;i mộc mạc, th&ocirc; sơ của ng&ocirc;n từ l&agrave; một tấm l&ograve;ng, một c&aacute;i t&igrave;nh. Một lần nữa ch&aacute;u nhận ra c&aacute;i cao thượng vị tha của con người &ldquo;   nghĩa tử l&agrave; nghĩa tận  &rdquo; ở b&agrave;i thơ của ch&uacute;.   Hai ch&agrave;ng   l&uacute;c sống l&agrave;   địch thủ   của nhau, thậm ch&iacute; c&ograve;n   choảng nhau   đến   sứt đầu mẻ tr&aacute;n  , vậy m&agrave; khi họ chỉ c&ograve;n l&agrave;&nbsp; hai   nấm đất   v&ocirc; tri, v&ocirc; gi&aacute;c&nbsp; th&igrave; lại   thỉnh thoảng   thăm nhau. C&aacute;i   thỉnh thoảng   ấy mới l&agrave; qu&yacute; gi&aacute;- d&ugrave; chỉ l&agrave;   kh&oacute;i hương   &nbsp;v&ocirc; tri v&ocirc; gi&aacute;c nhưng l&agrave; sự linh diệu của linh hồn. Ch&aacute;u chợt nghĩ: bởi v&igrave; mất nhau rồi hai ch&agrave;ng địch thủ ấy mới thấy tiếc nhau v&agrave; b&acirc;y giờ họ mới cố b&ugrave; tr&igrave; cho nhau d&ugrave; chỉ l&agrave; kh&oacute;i hương. C&oacute; lẽ dưới 2 nấm đất ấy cả hai ch&agrave;ng địch thủ đều tiếc những ng&agrave;y c&ograve;n sống đ&atilde; c&oacute; những h&agrave;nh vi kh&ocirc;ng phải với nhau để b&acirc;y giờ ngại ng&ugrave;ng   thỉnh thoảng   lại xin lỗi nhau qua l&agrave;n kh&oacute;i hương.   Ch&uacute; ơi ch&aacute;u xin lỗi, ch&aacute;u kh&ocirc;ng biết b&igrave;nh thơ, n&ecirc;n kh&ocirc;ng d&aacute;m b&igrave;nh b&agrave;i thơ của ch&uacute;, Nhưng ch&aacute;u xin ph&eacute;p mượn b&agrave;i thơ của ch&uacute; để gi&atilde;i b&agrave;y một ch&uacute;t t&acirc;m trạng của ch&aacute;u. Ch&aacute;u đang rất buồn: bất ngờ một người ch&aacute;u rất k&iacute;nh trọng, y&ecirc;u qu&yacute;, tin cậy v&agrave; t&igrave;nh cảm của người đ&oacute; với ch&aacute;u cũng thật nồng n&agrave;n mạnh mẽ(t&igrave;nh cảm của ch&aacute;u v&agrave; người đ&oacute; theo ch&aacute;u n&oacute; c&ograve;n thi&ecirc;ng li&ecirc;ng &nbsp;v&agrave; s&acirc;u sắc hơn cả t&igrave;nh y&ecirc;u trai g&aacute;i) lại im lặng kh&ocirc;ng n&oacute;i g&igrave; với ch&aacute;u, ch&aacute;u đo&aacute;n l&agrave; người đ&oacute; kh&ocirc;ng muốn giữ mối quan hệ với ch&aacute;u nữa, mặc d&ugrave; ch&aacute;u kh&ocirc;ng thấy m&igrave;nh c&oacute; lỗi g&igrave; v&agrave; mới chỉ c&aacute;ch đ&acirc;y 1 tuần ch&aacute;u lặn lội đường xa đi thăm người đ&oacute; với một t&igrave;nh cảm tr&acirc;n trọng k&iacute;nh y&ecirc;u . Ch&aacute;u vẫn muốn n&iacute;u giữ những c&aacute;i m&igrave;nh đ&atilde; c&oacute;, nhưng cũng kh&ocirc;ng quan trọng nếu người đ&oacute; kh&ocirc;ng cần, ch&aacute;u chỉ muốn người đ&oacute; n&oacute;i với ch&aacute;u một c&acirc;u: Anh kh&ocirc;ng cần em nữa- thế nhưng tất cả cứ rơi v&agrave;o im lặng , sự im lặng kh&oacute; hiểu v&agrave; l&agrave;m ch&aacute;u sợ h&atilde;i, lo lắng, đau khổ. Buồn qu&aacute;, ch&aacute;u nghĩ ra nhiều l&iacute; do, thậm ch&iacute; c&oacute; l&uacute;c ch&aacute;u c&ograve;n muốn d&ugrave;ng những lời lẽ kh&ocirc;ng hay để n&oacute;i với người đ&oacute;, nghĩ ra nhiều c&aacute;ch kh&ocirc;ng hay để đ&aacute;p trả lại người đ&oacute;... Rất may, đ&oacute; mới chỉ l&agrave; những suy nghĩ... C&aacute;m ơn ch&uacute;, b&agrave;i thơ Cảm t&aacute;c của ch&uacute; đ&atilde; kịp thời giữ ch&aacute;u lại: Ch&aacute;u cũng sẽ chờ đợi- ch&aacute;u nghĩ người đ&oacute; nếu c&oacute; t&acirc;m sẽ &acirc;n hận, sẽ lại t&igrave;m lại ch&aacute;u- ch&aacute;u vẫn nguy&ecirc;n vẹn t&igrave;nh cảm với người đ&oacute;- c&ograve;n b&acirc;y giờ chỉ l&agrave; sự tạm thời xa nhau... ch&aacute;u muốn mọi thứ lại b&igrave;nh y&ecirc;n. Ch&aacute;u đ&atilde; t&igrave;m lại được b&igrave;nh y&ecirc;n nơi b&agrave;i thơ của ch&uacute;- nơi tấm l&ograve;ng của ch&uacute;...   &nbsp;Ch&uacute; Anh N&ocirc;ng k&iacute;nh qu&yacute;!   &nbsp;Ch&aacute;u kh&ocirc;ng hi vọng được ch&uacute; đọc những d&ograve;ng t&acirc;m sự rối bời n&agrave;y của ch&aacute;u. Nhưng ch&aacute;u vẫn được xin c&aacute;m ơn ch&uacute; nhiều... b&agrave;i thơ của ch&uacute; gi&uacute;p ch&aacute;u tĩnh t&acirc;m hơn trong những l&uacute;c như thế n&agrave;y. Ch&aacute;u mong c&oacute; một dịp n&agrave;o đ&oacute; lại được chia sẻ với ch&uacute;.   &nbsp; Ch&aacute;u ch&uacute;c ch&uacute; b&igrave;nh an trong cuộc sống v&agrave; lu&ocirc;n l&agrave; chốn b&igrave;nh an để mọi người t&igrave;m đến.   &nbsp;   &nbsp;Email của ch&aacute;u:&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; thihoang.hoangthi@ gmail.com &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;    http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=13244&amp;Page=4    &nbsp;    Vũ C&ocirc;ng Hoan dịch v&agrave; thư gửi Nguyễn Anh N&ocirc;ng  &nbsp;    &nbsp;   s&aacute;ng nay, thứ ba, 19/1/2010 t&ocirc;i nhận được 2 mail của nh&agrave; văn, dịch giả Vũ C&ocirc;ng Hoan, người đ&atilde; dịch nhiều t&aacute;c phẩm của c&aacute;c nh&agrave; văn Trung Quốc sang tiếng Việt.Qua 2 mail gửi, &ocirc;ng viết:  Mail 1:  Th&acirc;n gửi Nguyễn Anh N&ocirc;ng  Xin gửi nh&agrave; thơ b&agrave;i cảm t&aacute;c nổit tiếng của nh&agrave; thơ  Hoan   Mail2:  Th&acirc;n mến gửi nh&agrave; thơ NGuyễn Anh N&ocirc;ng,  m&igrave;nh đa dịch &yacute; sau đ&oacute; dịch th&agrave;nh thơ tiếng Trung b&agrave;i cảm t&aacute;c của N&ocirc;ng  r&ocirc;i gửi mail sang xin &yacute; kiến nh&agrave; văn Di&ecirc;m Li&ecirc;n Khoa, t&aacute;c giả truyện  "Người t&igrave;nh của phu nh&acirc;n sư trưởng" m&igrave;nh đ&atilde; tặng N&ocirc;ngv&agrave; được nh&agrave; văn  n&agrave;y trả lời ngay bằng b&agrave;i thơ tr&ecirc;n đ&acirc;y.Như vậy l&agrave; b&agrave;i thơ  tr&ecirc;n đ&atilde; được Vũ C&ocirc;ng Hoan dịch v&agrave; một nh&agrave; văn nổi tiếng Trung Quốc  thẩm định N&ocirc;ng cứ y&ecirc;n ch&iacute; l&ecirc;n mạng thay cho b&agrave;i tiếng Trung N&ocirc;ng gửi  cho m&igrave;nh dịch theo kiểu Việt Nam . &nbsp;Ch&agrave;o th&acirc;n &aacute;i , ch&uacute;c vui khoẻ, tết  n&agrave;y anh em ta sẽ gặp nhau.   Vũ C&ocirc;ng Hoan  Ngay sau đ&acirc;y l&agrave; bản dịch của &ocirc;ng&gt;    Nguy&ecirc;n t&aacute;c:  CẢM T&Aacute;C   HAI CH&Agrave;NG TỪNG L&Agrave; ĐỊCH THỦ  CHOẢNG NHAU C&Oacute; L&Uacute;C MẺ ĐẦU  B&Acirc;Y GIỜ XANH HAI NẤM ĐẤT  KH&Oacute;I HƯƠNG THI THOẢNG THĂM NHAU   &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; NGUYỄN ANH N&Ocirc;NG     曾是两军敌  厮杀壕中烧  而今双坟墓  悼烟相潦绕   Tằng thị lưỡng qu&acirc;n địch  Tư s&aacute;t h&agrave;o trung thi&ecirc;u  nhi kim song phần mộ  Điếu y&ecirc;n tương lạo nhiễu  Nguồn:  http://ngoctanns.vnweblogs.com/post/4314/210010    &nbsp;    http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=13244&amp;Page=4    &nbsp;   &nbsp;    Vũ C&ocirc;ng Hoan thư gửi Nguyễn Anh N&ocirc;ng  &nbsp;    &nbsp;   v&agrave;o 25/01/2010 12:10    http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=13244&amp;Page=4    &nbsp;   Th&acirc;n gửi nh&agrave; thơ Nguyễn Anh N&ocirc;ng!  C&aacute;m ơn N&ocirc;ng đ&atilde; cho biết th&ocirc;ng tin hoạ sĩ L&acirc;m chi&ecirc;u Đồng c&oacute; lời khren  b&agrave;i thơm&igrave;nh dịch của N&ocirc;ng. Đ&uacute;ng như hoạ sĩ L&acirc;m đ&atilde; n&oacute;i người dịchchỉ vẽ  l&ecirc;n được c&aacute;i h&igrave;nh, c&aacute;i ch&iacute;n l&agrave; b&agrave;i thơ của N&ocirc;ng qu&aacute; nổi tiếng qu&aacute; hay  . đợc nh&agrave; thơ Trần Mạnh Hảo viết một b&agrave;i b&igrave;nh hay tuệy vời, m&igrave;nh lại  l&agrave; l&iacute;nh chiến su&yacute;t chứ&ecirc;t ở b&igrave;nh độ 400 Lạng Sơn, n&ecirc;n đọc b&agrave;i thơ của  N&ocirc;ng cộng với lời b&igrave;nh của nh&agrave; thơ Tần Mạnh Hảo , khiến m&igrave;nh x&uacute;c động  cố gắng lột tả c&aacute;i phần hồn của b&agrave;i thơ sang tiếng Trung Quốc v&agrave; phải  n&oacute;i cần phải cảm ơn nh&agrave; văn Di&ecirc;m Li&ecirc;n Khoa, c&oacute; &yacute; kiến của &ocirc;ng ấy khiến  m&igrave;nh vữa t&acirc;m hợ , đồng thời cungz nhận ra được c&aacute;i yếu k&eacute;m của  m&igrave;nh.Cho n&ecirc;n m&igrave;nh cảm thấy s&acirc;u sắc muốn dịch thơ phải kết hợp t&aacute;c giả  , dịch giả v&agrave; một người nước ngo&agrave;i c&oacute; tr&igrave;nh độ văn họcth&igrave; mới hay  được. M&igrave;nh đ&atilde; mở trang mạng v&agrave; bị cuốn h&uacute;t bởi những bức tranh nhứng  b&agrave;i thơ của hoạ sĩ L&acirc;m chi&ecirc;u Đồng. M&igrave;nh sẽ viết thư cảm ơn hoạ sĩ Đồng  đ&atilde; &ecirc;m đến cho m&igrave;nh t&igrave;nh cảm y&ecirc;u cuộc sống y&ecirc;u qu&ecirc; hương xứ sở qua h&agrave;ng  loạt tranh vẽ , v&agrave; đi&ecirc;u khắc rất tuyệt vời c&uacute;a hoạ sĩ, Từ nay trở di  khi n&agrave;o muốn thư dẫn m&igrave;nh sẽ mơt r trang mạng của hoạ sĩ L&acirc;m Chi&ecirc;u  Đồng ra xem, cần bức tranh n&agrave;o xin ph&eacute;p hoạ sĩ được c&oacute;p lu&ocirc;n. Rất c&aacute;m  ơn N&ocirc;ng đ&atilde; cho m&igrave;nh l&agrave;m quen với một hoạ sĩ t&agrave;i hoa của đất nước .Qua  N&ocirc;ng m&igrave;nhxin gửi lời c&aacute;m ơn đến hoạ sĩ L&acirc;m Chi&ecirc;u Đồng.cảm hơn lời nhận  x&eacute;t của hoạ sĩ về bản dịch của m&igrave;nh.  Ch&agrave;o th&acirc;n &aacute;i  Vũ C&ocirc;ng Hoan   &nbsp;  L&ecirc; Tuấn Đạt dịch v&agrave; trao đổi  &nbsp; &nbsp;   v&agrave;o 06/07/2011 02:51   Xin nh&agrave; thơ cho t&ocirc;i tham gia dịch thử sang tiếng Anh b&agrave;i thơ n&agrave;y với nh&eacute;:  A SUDDEN TOUCH OF FEEINGS  When alive, the two young men used to be foes  Who tried to beat each other black and blue  Now, with both graves covered with grass &nbsp;  They share sweet incense smoke, as friends do &nbsp;  Xin diển n&ocirc;m   Khi c&ograve;n sống, hai ch&agrave;ng l&agrave; th&ugrave; nghịch  Cố đ&aacute;nh nhau cho bầm dập tơi bời  Về với đất, đ&ocirc;i nấm mồ xanh cỏ  Lại chia nhau nhang kh&oacute;i bạn b&egrave; th&ocirc;i. &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;   B&agrave;i thơ của &ocirc;ng Nguyễn Anh N&ocirc;ng s&uacute;c t&iacute;ch v&agrave; thần diệu qu&aacute;, tiếng Anh lại l&agrave; thứ tiếng đa vần (polysyllable) kh&oacute; c&oacute; thể lột tả được hết, d&ugrave; t&ocirc;i đ&atilde; cố găng giữ vần điệu trong bản dịch thử n&agrave;y (ba chữ cu&oacute;i c&aacute;c c&acirc;u foes, blue, do c&ugrave;ng một vần). Xin cảm ơn nh&agrave; thơ v&agrave; xin bạn đọc đ&ugrave;ng tr&aacute;ch cho c&acirc;u m&uacute;a r&igrave;u qua mắt thợ  Viết bởi l&ecirc; tuấn đạt 30 Jun 2011, 04:40   http://kimdieuhuong.vnweblogs.com/post/1117/28973#1436165    &nbsp;Thơ song ngữ Việt - H&aacute;n: Cảm t&aacute;c của Nguyễn Anh N&ocirc;ng   TVVHĐ - Đầu th&aacute;ng 1 năm 2011, nh&agrave; thơ Nguyễn Anh N&ocirc;ng, Hội vi&ecirc;n Hội Nh&agrave; văn Việt Nam, c&ocirc;ng t&aacute;c tại Xưởng Phim Qu&acirc;n đội nh&acirc;n d&acirc;n, c&oacute; gửi tặng t&ocirc;i b&agrave;i thơ &ldquo;Cảm t&aacute;c&rdquo; v&agrave; th&ocirc;ng tin cho biết đ&atilde; c&oacute; ba người dịch b&agrave;i thơ n&agrave;y sang tiếng Trung Quốc, trong đ&oacute; c&oacute; Dịch giả Vũ C&ocirc;ng Hoan, Hội vi&ecirc;n Hội Nh&agrave; văn Việt Nam.   T&ocirc;i thấy b&agrave;i thơ n&agrave;y rất hay, lại được đọc lời b&igrave;nh của nh&agrave; thơ Trần Mạnh Hảo, n&ecirc;n cũng &ldquo;liều mạng&rdquo; tham gia cuộc vui chuyển ngữ xem sao.   Sau khi gửi tặng bản dịch của t&ocirc;i cho Nh&agrave; thơ Nguyễn Anh N&ocirc;ng, t&aacute;c giả của thi phẩm &ldquo;Cảm t&aacute;c&rdquo;, t&ocirc;i c&oacute; chuyển bản dịch cho Gi&aacute;o sư-Dịch giả Ch&uacute;c Ngưỡng Tu; L&agrave; một trong bốn dịch giả Trung Quốc được Hội Nh&agrave; văn Việt Nam mời dự Hội nghị quốc tế &nbsp;Giới thiệu văn học Việt Nam ra thế giới, tổ chức tại H&agrave; Nội v&agrave; Hạ Long, trong thời gian 5-10/1/2010; Một trong hai người đ&atilde; chuyển ngữ tiểu thuyết &ldquo;&Ocirc;ng Cố vấn&rdquo; của nh&agrave; văn Hữu Mai sang tiếng Trung; &Ocirc;ng đ&atilde; từng giảng dậy tiếng Việt tr&ecirc;n ba mươi năm, tại Trường Đại học Bắc Kinh, Học viện Ngoại ngữ Nam Kinh v&agrave; Trường Đại học Sư phạm Quảng T&acirc;y, để &ocirc;ng g&oacute;p &yacute; v&agrave; mời &ocirc;ng dịch b&agrave;i thơ &ldquo;Cảm t&aacute;c&rdquo; cho vui!   Gi&aacute;o sư-Dịch giả Ch&uacute;c Ngưỡng Tu đ&atilde; vui vẻ tham gia dịch thi phẩm &ldquo;Cảm t&aacute;c&rdquo; của Nh&agrave; thơ Nguyễn Anh N&ocirc;ng, v&agrave; c&ograve;n ghi th&ecirc;m l&agrave; &ldquo;để anh Tạo tham khảo&rdquo;.   Ngay trong th&aacute;ng 1 năm 2011, t&ocirc;i đ&atilde; chuyển cho t&aacute;c giả b&agrave;i thơ &ldquo;Cảm t&aacute;c&rdquo; bản dịch của t&ocirc;i v&agrave; của Gi&aacute;o sư Ch&uacute;c Ngưỡng Tu, vầ đ&atilde; được đưa ngay l&ecirc;n bloge của Nh&agrave; thơ Nguyễn Anh N&ocirc;ng để &ldquo;tr&igrave;nh l&agrave;ng&rdquo;.   Chuẩn bị tiến tới &ldquo;Hội nghị Thơ ch&acirc;u &Aacute;&rdquo; do Hội Nh&agrave; văn Việt Nam sẽ tổ chức v&agrave;o đầu năm 2012, t&ocirc;i xin mạn ph&eacute;p nh&agrave; thơ Nguyễn Anh N&ocirc;ng v&agrave; Gi&aacute;o sư- Dịch giả Ch&uacute;c Ngưỡng Tu, mạnh dạn giới thiệu thi phẩm &ldquo;Cảm t&aacute;c&rdquo;, bằng hai ng&ocirc;n ngữ Việt H&aacute;n, mong được sự chỉ bảo tận t&igrave;nh của đồng nghiệp v&agrave; bạn đọc.      CẢM T&Aacute;C   Thơ Nguyễn Anh N&ocirc;ng    Hai ch&agrave;ng từng l&agrave; địch thủ  Choảng nhau c&oacute; l&uacute;c mẻ đầu  B&acirc;y giờ xanh hai nấm đất  Kh&oacute;i hương thi thoảng thăm nhau    偶感   阮英农     昔日二人是敌手，   相互争斗打破头。   今日成为两青冢，   祭扫香火偶交流。      Phi&ecirc;n &acirc;m H&aacute;n-Việt Bản dịch của GS Ch&uacute;c Ngưỡng Tu:   Ngẫu cảm   Nguyễn Anh N&ocirc;ng <</description>
   <link>http://phamthanh.vnweblogs.com/post/3321/330935</link>
      <pubDate>Tue, 18 Oct 2011 06:01:59 +0700</pubDate>   
  </item>
    <item>
   <title>Nông thôn bây giờ</title>
   <description>   H&ocirc;m nay lần đầu ti&ecirc;n v&agrave;o trang "L&atilde;o Khoa" đọc được b&agrave;i viết c&oacute; nhiều điều t&acirc;m đắc liền c&oacute;p về nh&agrave;. B&agrave; con c&oacute; thể t&acirc;m đắc c&ugrave;ng.      N&Ocirc;NG TH&Ocirc;N B&Acirc;Y GIỜ ...     &nbsp;     &nbsp;     &nbsp;     Mươi năm về trước, Trần Đăng Khoa c&oacute; những nhận định khiến t&ocirc;i &aacute;m ảnh m&atilde;i. Đ&oacute; l&agrave; những c&acirc;u đầu trong tiểu phẩm c&oacute; t&ecirc;n l&agrave;  N&ocirc;ng d&acirc;n : &ldquo; N&ocirc;ng d&acirc;n thời n&agrave;o cũng rất khổ. H&igrave;nh như họ sinh ra để khổ. C&oacute; cho sướng cũng kh&ocirc;ng sướng được. C&oacute; phủ l&ecirc;n vai họ tấm &aacute;o b&agrave;o lộng lẫy của vua th&igrave; họ cũng kh&ocirc;ng thể th&agrave;nh được &ocirc;ng vua.Họ c&oacute; sức chịu đựng gian khổ đến v&ocirc; tận. Nhưng mất ho&agrave;n to&agrave;n th&oacute;i quen để l&agrave;m một người sung sướng. Thế mới khổ. Họ khổ đến mức kh&ocirc;ng c&ograve;n biết l&agrave; m&igrave;nh khổ nữa. Người n&ocirc;ng d&acirc;n ta dường như kh&ocirc;ng c&oacute; th&oacute;i quen so s&aacute;nh m&igrave;nh với người d&acirc;n ở c&aacute;c nước ti&ecirc;n tiến, cũng như người d&acirc;n đ&ocirc; thị. Họ chỉ so m&igrave;nh với ch&iacute;nh m&igrave;nh thời tăm tối th&ocirc;i. V&agrave; thế l&agrave; thấy sướng qu&aacute; &rdquo;.        &ldquo; N&ocirc;ng d&acirc;n thời n&agrave;o cũng rất khổ &rdquo; c&acirc;u n&oacute;i đ&oacute; thực x&oacute;t xa. Nhưng, c&oacute; đ&ocirc;i l&uacute;c, t&ocirc;i hy vọng đ&oacute; l&agrave; nhận định nhất thời của vị thần đồng một thủa. T&ocirc;i đem chuyện ấy gợi lại với t&aacute;c giả &ldquo;Hạt gạo l&agrave;ng ta&rdquo;, &ocirc;ng trầm ng&acirc;m một hồi rồi t&acirc;m sự :   Khoảng mấy chục năm nay, t&ocirc;i sống ở th&agrave;nh phố nhưng mọi mối quan hệ vẫn ở l&agrave;ng qu&ecirc;. Bố mẹ t&ocirc;i ngo&agrave;i 90 tuổi rồi vẫn đang sống ở qu&ecirc;. C&aacute;c cụ kh&ocirc;ng chịu ra th&agrave;nh phố. Cụ b&agrave; bảo, &ldquo;c&aacute;i d&acirc;n phố x&aacute; n&oacute; kh&ocirc;ng c&oacute; t&igrave;nh cảm. Nh&agrave; b&ecirc;n n&agrave;y c&oacute; tang, nh&agrave; b&ecirc;n cạnh lại mở nhạc xập x&igrave;nh. Thế th&igrave; sống chung với họ sao được hở giời!&rdquo; Th&aacute;ng n&agrave;o t&ocirc;i cũng về qu&ecirc; v&agrave; cũng nhờ thế m&agrave; thấu hiểu được người n&ocirc;ng d&acirc;n. T&ocirc;i vẫn thấy &ldquo;N&ocirc;ng d&acirc;n thời n&agrave;o cũng rất khổ&rdquo;. Điều đ&oacute; cho đến nay&nbsp; vẫn l&agrave; một vấn đề thời sự. Theo t&ocirc;i, muốn đ&aacute;nh gi&aacute; hiệu quả của c&ocirc;ng cuộc đổi mới đất nước th&igrave; phải nh&igrave;n v&agrave;o chất lượng đời sống của những người ngh&egrave;o nhất x&atilde; hội l&agrave; n&ocirc;ng d&acirc;n. Nếu người n&ocirc;ng d&acirc;n kh&ocirc;ng thay đổi được số phận m&igrave;nh th&igrave; c&ocirc;ng cuộc đổi mới của ch&uacute;ng ta vẫn chưa đạt được hiệu quả đ&iacute;ch thực. Ở th&agrave;nh phố hiện nhiều người giầu l&ecirc;n, c&oacute; anh l&agrave; tỷ ph&uacute; v&agrave; cũng c&oacute; cả anh l&agrave; trọc ph&uacute;. Nhưng người n&ocirc;ng d&acirc;n th&igrave; n&oacute;i chung l&agrave; vẫn kh&ocirc;ng giầu. Theo t&ocirc;i, hiện nay nước ta c&oacute; đến 90% n&ocirc;ng d&acirc;n. T&ocirc;i nh&igrave;n đ&acirc;u cũng thấy n&ocirc;ng d&acirc;n cả. N&ocirc;ng d&acirc;n c&agrave;y cuốc, n&ocirc;ng d&acirc;n kinh doanh, n&ocirc;ng d&acirc;n l&agrave;m quản l&yacute;, thậm ch&iacute; c&oacute; những n&ocirc;ng d&acirc;n ở những cấp cao. C&oacute; nhiều anh rất trang trọng, nhưng nh&igrave;n cung c&aacute;ch ứng xử của họ th&igrave; lại thấy hiện nguy&ecirc;n h&igrave;nh một anh n&ocirc;ng d&acirc;n qu&ecirc; m&ugrave;a. Nh&igrave;n v&agrave;o c&aacute;c l&agrave;ng qu&ecirc;, nhất l&agrave; v&ugrave;ng s&acirc;u, v&ugrave;ng xa, vẫn kh&ocirc;ng &iacute;t những n&ocirc;ng d&acirc;n c&ograve;n trong cảnh bần c&ugrave;ng. Phần lớn những người n&agrave;y đang b&aacute;m đồng ruộng. Kh&ocirc;ng thể phủ nhận l&agrave; hiện nay đời sống n&oacute;i chung của ch&uacute;ng ta l&agrave; c&oacute; khởi sắc, nhưng cũng c&ograve;n rất nhiều vấn đề nan giải. C&aacute;i nan giải nhất hiện nay l&agrave; n&ocirc;ng d&acirc;n mất đất. Trọn đời, Cụ Hồ chỉ c&oacute; một mong muốn, &ldquo;mong muốn tột bậc l&agrave; ai cũng c&oacute; cơm ăn &aacute;o mặc, ai cũng được học h&agrave;nh&rdquo;. Cụ đ&atilde; l&agrave;m hết sức m&igrave;nh để &ldquo;người c&agrave;y c&oacute; ruộng&rdquo;. B&acirc;y giờ người c&agrave;y lại đang mất ruộng. Ở một số v&ugrave;ng n&ocirc;ng th&ocirc;n ven đường lớn, hay ven đ&ocirc; thị, bị thu hồi đất rất nhiều để l&agrave;m khu c&ocirc;ng nghiệp, cả khu vui chơi giải tr&iacute; m&agrave; ta quen gọi l&agrave; du lịch sinh th&aacute;i. Đ&atilde; thế, người n&ocirc;ng d&acirc;n c&ograve;n b&aacute;n đất hương hỏa đi. Họ b&aacute;n với gi&aacute; rất rẻ. Anh phố thị n&agrave;o cũng muốn c&oacute; c&aacute;i nh&agrave; nghỉ, hay trang trại ở qu&ecirc;, Chỉ bỏ ra chừng non tỷ bạc l&agrave; đ&atilde; c&oacute; thể c&oacute; cả ngh&igrave;n m&eacute;t vu&ocirc;ng đất qu&ecirc;. Người phố đổ về qu&ecirc; để được sống. C&ograve;n anh nh&agrave; qu&ecirc; th&igrave; lại phải nhao về th&agrave;nh phố để kiếm sống. Nh&agrave; thơ Trần Nhuận Minh c&oacute; b&agrave;i thơ viết về thảm cảnh n&agrave;y của người n&ocirc;ng d&acirc;n chỉ c&oacute; bốn c&acirc;u, m&agrave; lần n&agrave;o nhớ đến, t&ocirc;i cũng bị &aacute;m ảnh: &ldquo; Những n&ocirc;ng d&acirc;n kh&ocirc;ng c&ograve;n ruộng đất &ndash; T&aacute;p về th&agrave;nh phố - B&aacute;n m&igrave;nh trong c&aacute;c chợ người &ndash; Định n&oacute;i một điều &ndash; Nhưng rồi t&ocirc;i im lặng&rdquo; . C&aacute;i im lặng của nh&agrave; thơ, ch&uacute;ng ta c&oacute; thể hiểu được. Đấy l&agrave; một bộ phận. C&ograve;n một bộ phận kh&aacute;c may mắn hơn, c&oacute; nh&agrave;, c&oacute; đất, c&oacute; việc l&agrave;m, c&oacute; chức vụ. Anh nh&agrave; qu&ecirc; ra phố, mang cả những luộm thuộm, nhơm nhếch của l&agrave;ng qu&ecirc; đi &ldquo;khai ho&aacute;&rdquo; th&agrave;nh phố. C&ograve;n anh th&agrave;nh phố th&igrave; lại mang xi - măng sắt th&eacute;p về b&ecirc; t&ocirc;ng h&oacute;a l&agrave;ng qu&ecirc;. Thế l&agrave; tất cả nh&aacute;o nh&agrave;o. Rốt cuộc l&agrave; hỏng r&aacute;o cả. Hiện nay, ch&uacute;ng ta đang quan t&acirc;m rất nhiều tới việc quy hoạch đ&ocirc; thị, c&oacute; nhiều chiến lược, kế s&aacute;ch. Nhưng thử hỏi ch&uacute;ng ta c&oacute; được bao nhi&ecirc;u c&ocirc;ng tr&igrave;nh, đề t&agrave;i, bao nhi&ecirc;u t&acirc;m huyết của l&atilde;nh đạo quan t&acirc;m tới n&ocirc;ng th&ocirc;n? Cho n&ecirc;n, t&ocirc;i c&oacute; cảm gi&aacute;c n&ocirc;ng th&ocirc;n hiện nay ph&aacute;t triển lung tung, mang t&iacute;nh tự ph&aacute;t. Nhơm nhếch v&agrave; hoang dại một c&aacute;ch rất hiện đại. Nh&agrave; văn ho&aacute; lớn Hữu Ngọc c&oacute; nhiều năm hoạt động trong Quỹ Thuỵ Điển. &Ocirc;ng quan t&acirc;m nhiều tới những ng&ocirc;i nh&agrave; mang đặc t&iacute;nh th&ocirc;n qu&ecirc;, để rồi t&igrave;m c&aacute;ch t&agrave;i trợ, phục dựng những ng&ocirc;i nh&agrave; đ&oacute;. V&agrave; rồi, khi đi khảo s&aacute;t, &ocirc;ng ph&aacute;t hiện ra rằng chỉ c&ograve;n một nơi giữ được, l&agrave; l&agrave;ng Đường L&acirc;m (H&agrave; Nội). Nhưng Đường L&acirc;m giữ lại được kh&ocirc;ng hẳn v&igrave; người d&acirc;n c&oacute; &yacute; thức g&igrave; cả, m&agrave; v&igrave; đ&oacute; l&agrave; v&ugrave;ng qu&ecirc; rất ngh&egrave;o, chẳng c&oacute; nghề g&igrave; ngo&agrave;i nghề tr&aacute;ng b&aacute;nh đa v&agrave; kẹo k&eacute;o. Nghề kẹo k&eacute;o, b&aacute;nh đa th&igrave; kh&ocirc;ng thể ph&aacute; l&agrave;ng được. V&agrave; &ocirc;ng Hữu Ngọc c&oacute; kết luật rất đau x&oacute;t thế n&agrave;y: &ldquo;May m&agrave; c&aacute;i ngh&egrave;o đ&oacute;i đ&atilde; cứu được cả một mảng văn h&oacute;a đang bị hủy diệt&rdquo;.    &Acirc;y d&agrave; d&agrave; ...   T&ocirc;i xin nhấn lại rằng, nguy nan nhất ở n&ocirc;ng th&ocirc;n hiện nay l&agrave; mất đất. C&ocirc;ng nghiệp ho&aacute; th&igrave; rất tốt. T&ocirc;i cho đ&oacute; l&agrave; chủ trương rất đ&uacute;ng nhưng ch&uacute;ng ta phải t&iacute;nh xem thế n&agrave;o.Tại sao kh&ocirc;ng lấy những v&ugrave;ng đồi, v&ugrave;ng đất cằn kh&ocirc;ng ph&aacute;t triển được n&ocirc;ng nghiệp để x&acirc;y dựng Khu c&ocirc;ng nghiệp, m&agrave; cứ lấy khu &ldquo;bờ x&ocirc;i ruộng mật&rdquo;? B&acirc;y giờ, cứ thử đi từ H&agrave; Nội về Hải Ph&ograve;ng m&agrave; xem, những c&aacute;nh đồng thẳng c&aacute;nh c&ograve; bay cũng đ&atilde; &ldquo;bay&rdquo; hết rồi.    Việc đưa c&aacute;c khu c&ocirc;ng nghiệp, nh&agrave; m&aacute;y l&ecirc;n v&ugrave;ng đồi, tr&aacute;nh xa v&ugrave;ng &ldquo;bời x&ocirc;i ruộng mật&rdquo;, c&oacute; thể n&oacute;i ai cũng nhận ra, cũng nhiều người kiến nghị rồi nhưng tại sao ch&uacute;ng ta vẫn kh&ocirc;ng l&agrave;m được. &Ocirc;ng l&yacute; giải thế n&agrave;o về vấn đề n&agrave;y?    Nhiều người đều nhận ra m&agrave; rồi điều đ&aacute;ng tiếc vẫn cứ xảy ra. Nếu t&ocirc;i nhớ kh&ocirc;ng nhầm th&igrave; người đầu ti&ecirc;n đặt ra vấn đề n&agrave;y thẳng thắn tr&ecirc;n b&aacute;o ch&iacute; l&agrave; nh&agrave; thơ Trần Nhuận Minh, l&uacute;c đ&oacute; l&agrave; đại diện b&aacute;o Ti&egrave;n Phong tại Quảng Ninh, tr&ograve; chuyện với &ocirc;ng H&agrave; Văn Hiền, l&uacute;c đ&oacute; l&agrave; Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ninh. B&agrave;i đ&atilde; đăng trang đầu tạp ch&iacute; Văn nghệ Qu&acirc;n đội từ thập ni&ecirc;n 90 của thế kỉ trước, khi đ&oacute;, c&aacute;c Khu c&ocirc;ng nghiệp c&ograve;n chưa nhiều. Nội dung b&agrave;i b&aacute;o đ&oacute;, c&ograve;n được đ&agrave;i ph&aacute;t thanh v&agrave;&nbsp; truyền h&igrave;nh H&agrave; Nội d&agrave;n dựng với nhiều cảnh quay rất c&oacute; sức thuyết phục, nhưng h&igrave;nh như những người c&oacute; tr&aacute;ch nhiệm, chả mấy ai nghe, &Ocirc;ng Hiền nhiều năm nay l&agrave; Chủ nhiệm Uỷ ban Kinh tế của Quốc Hội. Nếu &ocirc;ng quan t&acirc;m hơn, tiếng n&oacute;i của &ocirc;ng sẽ c&oacute; trọng lượng về vấn đề n&agrave;y. C&ograve;n v&igrave; sao c&oacute; hiện trạng n&ocirc;ng d&acirc;n mất đất ư? C&oacute; g&igrave; đ&acirc;u. V&igrave; ở đ&oacute; tiện đường, dễ l&agrave;m, dễ x&acirc;y dựng cơ sở hạ tầng. Mấy c&aacute;i &ldquo;dễ&rdquo; ấy l&agrave;m họ giảm được một nửa tiền đầu tư. V&igrave; thế m&agrave; họ &eacute;p những người c&oacute; tr&aacute;ch nhiệm. C&oacute; rất nhiều c&aacute;ch &eacute;p. V&agrave; khi Khu c&ocirc;ng nghiệp v&agrave;o vận h&agrave;nh, lại thuận lợi về vận tải v&agrave; tiện cho việc quảng b&aacute; sản phẩm m&agrave; lại giảm được đầu v&agrave;o, hạ được gi&aacute; th&agrave;nh để tăng lợi nhuận. Đối với nh&agrave; sản xuất, đấy l&agrave; vấn đề sống c&ograve;n của họ, n&ecirc;n họ l&agrave;m bằng được, v&agrave; c&oacute; nhiều biện ph&aacute;p để l&agrave;m, trong khi ta cứ nh&acirc;n nhượng rồi lại nh&acirc;n nhượng. Họ lại c&ograve;n c&oacute; nhiều sức &eacute;p v&agrave; c&aacute;ch &eacute;p rất hiệu quả để thực hiện bằng được &yacute; muốn. Cuối c&ugrave;ng ta&nbsp; mất đất m&agrave;u cho họ, cũng l&agrave; điều dễ hiểu. M&agrave; đất trồng l&uacute;a, phải qua h&agrave;ng ng&agrave;n năm canh t&aacute;c mới tạo ra được. Gần đ&acirc;y, trong buổi ph&aacute;t biểu g&oacute;p &yacute; cho văn kiện Đại hội Đảng, t&ocirc;i đ&atilde; n&oacute;i một &yacute;: Ch&uacute;ng ta phải chọn v&agrave; t&igrave;m được người l&atilde;nh đạo c&oacute; tầm nh&igrave;n xa, tầm nh&igrave;n vượt nhiệm k&igrave;. C&ograve;n nếu tầm nh&igrave;n chỉ ở một hoặc hai nhiệm kỳ th&igrave; ch&uacute;ng ta chỉ giải quyết được những vấn đề trước mắt, mang t&iacute;nh vụ lợi cho một người hoặc một nh&oacute;m người rồi hết nhiệm kỳ th&igrave; hạ c&aacute;nh an to&agrave;n, c&ograve;n mọi hậu quả, con ch&aacute;u g&aacute;nh chịu.    Tức l&agrave; vấn đề mấu chốt vẫn l&agrave; người l&atilde;nh đạo?    Đ&uacute;ng vậy! Ch&uacute;ng ta cần những người c&oacute; tầm nh&igrave;n 20, 50 năm, thậm ch&iacute; l&agrave; cả trăm năm để m&agrave; giải quyết vấn đề trước mắt về n&ocirc;ng nghiệp, n&ocirc;ng d&acirc;n v&agrave; n&ocirc;ng th&ocirc;n. T&ocirc;i đi c&aacute;c nước th&igrave; thấy rằng, giữa n&ocirc;ng th&ocirc;n v&agrave; th&agrave;nh phố kh&ocirc;ng kh&aacute;c xa bao nhi&ecirc;u. Thậm ch&iacute; kh&ocirc;ng ph&aacute;t hiện được đ&oacute; l&agrave; l&agrave;ng qu&ecirc;, nếu kh&ocirc;ng c&oacute; tiếng g&agrave; g&aacute;y. Quy hoạch của họ rất tốt, họ rất quan t&acirc;m tới n&ocirc;ng th&ocirc;n, n&ocirc;ng d&acirc;n.C&ograve;n ch&uacute;ng ta th&igrave; thiếu c&aacute;i đ&oacute;. Số phận người n&ocirc;ng d&acirc;n, c&oacute; thể bị đẩy v&agrave;o thảm kịch l&agrave; v&igrave; vậy. Thậm ch&iacute; c&oacute; cả những thảm kịch nh&igrave;n b&ecirc;n ngo&agrave;i kh&ocirc;ng thể thấy được. C&aacute;i gi&agrave;u của n&ocirc;ng d&acirc;n l&agrave; c&aacute;i gi&agrave;u giả. Trước mắt, anh b&aacute;n được &iacute;t đất, c&oacute; thể mua được xe m&aacute;y, thậm ch&iacute; c&oacute; người c&ograve;n tậu được cả &ocirc; t&ocirc;. Nhưng, &ocirc;t&ocirc; xe m&aacute;y để l&agrave;m g&igrave;? Trong khi trong nh&agrave; rỗng tuếch v&agrave; con c&aacute;i kh&ocirc;ng c&oacute; tiền ăn học. Đấy l&agrave; những &nbsp;lạc quan bi kịch m&agrave; hậu quả th&igrave; rất kh&oacute; lường. L&agrave;ng qu&ecirc; đ&atilde; vỡ...    L&agrave;ng vỡ? T&ocirc;i nhớ, đ&atilde; l&acirc;u lắm, c&oacute; lẽ chừng 15 năm trước, &ocirc;ng viết một tiểu phẩm ngắn c&oacute; t&ecirc;n l&agrave; &ldquo;Vỡ l&agrave;ng&rdquo;. Trong đ&oacute;, &ocirc;ng chỉ kể những c&acirc;u chuyện vui th&ocirc;i nhưng ngẫm ra kh&ocirc;ng thiếu những giọt nước mắt đau x&oacute;t...     Đ&uacute;ng vậy! B&acirc;y giờ chuyện ấy vẫn l&agrave; vấn đề nan giải. Cũng may, nhờ kết quả của c&ocirc;ng cuộc đổi mới, nhiều vẻ đẹp của phong tục cũ đ&atilde; được kh&ocirc;i phục. Nhưng rồi cũng c&oacute; người lại lợi dụng sự th&ocirc;ng tho&aacute;ng đ&oacute; để trục lợi. V&iacute; dụ như việc x&acirc;y ch&ugrave;a chiền, đền miếu chẳng hạn. B&ecirc;n cạnh ng&ocirc;i ch&ugrave;a lớn, thấy c&oacute; nhiều kh&aacute;ch h&agrave;nh hương. Thế l&agrave; người ta &ldquo;cấy&rdquo; th&ecirc;m rất nhiều ng&ocirc;i ch&ugrave;a b&ecirc;n cạnh để thu c&ocirc;ng đức. C&aacute;i đ&oacute; lại kh&ocirc;ng ổn rồi. N&oacute; l&agrave;m băng hoại văn ho&aacute;. Đ&acirc;u phải t&acirc;m linh. Ngay trong văn ho&aacute; t&acirc;m linh ở l&agrave;ng qu&ecirc; cũng đang vỡ. Nh&igrave;n ở g&oacute;c độ người l&agrave;m văn ho&aacute;, t&ocirc;i cho rằng điều đ&oacute; hiện nay cũng rất đ&aacute;ng quan ngại.    Hồi b&eacute;, &ocirc;ng viết c&acirc;u thơ: &ldquo;Hạt gạo l&agrave;ng ta/ Gửi ra tiền tuyến&rdquo;. Gửi gạo ra tiền tuyến, l&agrave; để nu&ocirc;i qu&acirc;n đ&aacute;nh giặc, gi&agrave;nh lấy giang sơn. B&acirc;y giờ, kh&ocirc;ng c&ograve;n giặc ngoại x&acirc;m nữa th&igrave; hạt gạo l&agrave;ng ta &ldquo;gửi&rdquo; ra thế giới, nu&ocirc;i cả một phần nh&acirc;n loại nhưng như &ocirc;ng n&oacute;i th&igrave; ch&iacute;nh người l&agrave;m ra hạt gạo c&ograve;n ngh&egrave;o qu&aacute;, nhiều v&ugrave;ng c&ograve;n đ&oacute;i nữa. C&aacute;i nghịch l&yacute; n&agrave;y sao tồn tại dai dẳng vậy, thưa nh&agrave; thơ &ldquo;Hạt gạo l&agrave;ng ta&rdquo;?    Hiện nay, đ&uacute;ng l&agrave; ch&uacute;ng ta xuất khẩu gạo đứng thứ nh&igrave; thế giới thật. Rồi c&oacute; thể ch&uacute;ng ta sẽ đứng đầu thế giới về xuất khẩu mồ h&ocirc;i nước mắt. Nhưng như thế kh&ocirc;ng c&oacute; nghĩa l&agrave; đời sống người n&ocirc;ng d&acirc;n ch&uacute;ng ta giầu nhất nh&igrave; thế giới. Bởi l&agrave;m ra hạt gạo khổ lắm. M&agrave; gi&aacute; gạo lại rất rẻ. Một tấn th&oacute;c b&acirc;y giờ nếu quy ra tiền th&igrave; đ&aacute;ng bao nhi&ecirc;u đ&acirc;u. T&ocirc;i xem ti vi, ở khu ngoại th&agrave;nh H&agrave; Nội, c&oacute; một chị n&ocirc;ng d&acirc;n, cả một vụ m&ugrave;a đầu tắt mặt tối, trừ chi ph&iacute; tất cả chỉ c&ograve;n l&atilde;i được c&oacute; 500.000 ngh&igrave;n đồng. Năm trăm ngh&igrave;n đ&oacute; th&igrave; l&agrave;m được g&igrave;? Sao nu&ocirc;i con ăn học được? Rồi c&ograve;n việc ma chay, giỗ tết v&agrave; trăm thứ ở l&agrave;ng nữa, chị n&ocirc;ng d&acirc;n ấy tr&ocirc;ng v&agrave;o đ&acirc;u? Ch&uacute;ng ta xuất khẩu gạo, nhưng cũng cần nghĩ đến việc đầu tư tr&iacute; tuệ v&agrave;o gạo. V&iacute; như sản xuất được một loại gạo c&oacute; khả năng chống &nbsp;b&eacute;o ph&igrave;, một căn bệnh m&agrave; thế giới rất sợ h&atilde;i chẳng hạn. Chỉ c&oacute; thế, hạt gạo của ch&uacute;ng ta mới đắt gi&aacute;. V&agrave; như thế, c&oacute; thể n&oacute;i rằng, chỉ khi n&agrave;o ch&uacute;ng ta xuất khẩu được tr&iacute; tuệ th&igrave; Việt Nam mới thật sự cất c&aacute;nh. Một sản phẩm c&ocirc;ng nghệ của tr&iacute; tuệ chỉ v&agrave;i lạng th&ocirc;i nhưng c&oacute; khi bằng cả chục tấn th&oacute;c gạo của người n&ocirc;ng d&acirc;n ch&acirc;n lấm tay b&ugrave;n. Nhưng n&oacute;i g&igrave; th&igrave; n&oacute;i, ch&uacute;ng ta cũng kh&ocirc;ng thể bỏ c&acirc;y l&uacute;a được. Điều quan trọng l&agrave; ch&uacute;ng ta l&agrave;m thế n&agrave;o để đời sống của người n&ocirc;ng d&acirc;n giầu l&ecirc;n? Vai tr&ograve; của người n&ocirc;ng d&acirc;n rất quan trọng. H&atilde;y cứ xem trong cuộc kh&aacute;ng chiến, con em ai hy sinh nhiều nhất? Xin trả lời ngay đ&oacute; l&agrave; con em n&ocirc;ng d&acirc;n. B&acirc;y giờ, vẫn c&ograve;n h&agrave;ng vạn con em n&ocirc;ng d&acirc;n nằm dưới l&ograve;ng đất m&agrave; kh&ocirc;ng t&igrave;m thấy h&agrave;i cốt. Cho n&ecirc;n, ch&uacute;ng ta phải nghĩ ra c&aacute;ch n&agrave;o đ&oacute; để người n&ocirc;ng d&acirc;n c&oacute; thể sứơng được, l&agrave;m gi&agrave;u được th&igrave; sự hy sinh ấy mới c&oacute; &yacute; nghĩa. L&agrave;m sao để họ c&oacute; thể sống được, sống đ&agrave;ng ho&agrave;ng tr&ecirc;n ch&iacute;nh mảnh đất của m&igrave;nh. Về vấn đề n&agrave;y, L&ecirc;nin n&oacute;i rất hay: &ldquo;H&atilde;y để người n&ocirc;ng d&acirc;n nghĩ tr&ecirc;n luống c&agrave;y&rdquo;. T&ocirc;i nghĩ c&aacute;i đ&oacute; rất đ&uacute;ng. Ch&iacute;nh luống c&agrave;y sẽ dạy cho họ c&aacute;ch sống v&agrave; c&aacute;ch l&agrave;m giầu như thế n&agrave;o.    N&oacute;i về n&ocirc;ng d&acirc;n, n&ocirc;ng th&ocirc;n như vậy, nếu ai đ&oacute; n&oacute;i rằng Trần Đăng Khoa bi quan qu&aacute;, &ocirc;ng nghĩ sao?    T&ocirc;i&nbsp; kh&ocirc;ng phải người bi quan cũng kh&ocirc;ng phải l&agrave; người lạc quan. T&ocirc;i chỉ nh&igrave;n thẳng v&agrave;o sự thật, điều m&agrave; Đại Hội VI của Đảng đ&atilde; dạy t&ocirc;i.    Nếu mượn lời của một tiến sĩ c&oacute; danh phận để &ldquo;n&oacute;i lại&rdquo; với &ocirc;ng rằng, một bộ phận n&ocirc;ng d&acirc;n kh&ocirc;ng nhỏ của ch&uacute;ng ta c&ograve;n lười n&ecirc;n dẫn đến ngh&egrave;o kh&oacute;, &yacute; kiến &ocirc;ng ra sao?      Tất nhi&ecirc;n cũng c&oacute; người ngh&egrave;o v&igrave; lười. Nhưng n&ocirc;ng d&acirc;n m&igrave;nh&nbsp; tuyệt đại bộ phận kh&ocirc;ng lười đ&acirc;u. Nếu ai đ&oacute; n&oacute;i người n&ocirc;ng d&acirc;n m&igrave;nh lười, t&ocirc;i phản b&aacute;c ngay. Nhưng chỉ c&oacute; điều, họ đổ m&ocirc; h&ocirc;i rất nhiều m&agrave; hiệu quả lại rất thấp. Vấn đề l&agrave; ở đ&oacute;. V&agrave; ở chỗ n&agrave;y, người n&ocirc;ng d&acirc;n kh&ocirc;ng tự lo cho m&igrave;nh được, v&igrave; thế mới cần đến c&aacute;c nh&agrave; khoa học, c&aacute;c nh&agrave; l&atilde;nh đạo, quản l&yacute;&hellip;.    Thưa &ocirc;ng, giả dụ b&acirc;y giờ đặt &ocirc;ng v&agrave;o vị tr&iacute; l&atilde;nh đạo một địa phương, &ocirc;ng sẽ l&agrave;m g&igrave; để người n&ocirc;ng d&acirc;n m&igrave;nh bớt khổ?    Tất nhi&ecirc;n điều đ&oacute; kh&ocirc;ng bao giờ xảy ra (cười). Ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng n&ecirc;n b&agrave;n chuyện ở tr&ecirc;n m&acirc;y. Tuy nhi&ecirc;n, những đấng cứu thế c&oacute; khi vẫn đang nằm ở trong d&acirc;n. Ch&uacute;ng ta đ&atilde; từng c&oacute; một Kim Ngọc đ&oacute; th&ocirc;i. Vẫn đề l&agrave;m sao để cho đời lại xuất hiện những Kim Ngọc m&agrave; kh&ocirc;ng bị &ldquo;đứt g&aacute;nh&rdquo;....    Thưa &ocirc;ng, trong những năm qua, Đảng v&agrave; Nh&agrave; nước đ&atilde; c&oacute; nhiều ch&iacute;nh s&aacute;ch đối với n&ocirc;ng nghiệp, n&ocirc;ng d&acirc;n v&agrave; n&ocirc;ng th&ocirc;n, &ocirc;ng đ&aacute;nh gi&aacute; thế n&agrave;o về những chương tr&igrave;nh đ&oacute;?    Phải n&oacute;i ngay rằng, những ch&iacute;nh s&aacute;ch đ&oacute; rất hay nhưng s&ograve;ng phẳng m&agrave; n&oacute;i, n&oacute; chỉ giả quyết được những vấn đề nhất thời. C&aacute;i ch&uacute;ng ta quan t&acirc;m lớn hơn thế v&agrave; c&aacute;i m&agrave; ch&uacute;ng ta cần đạt được cũng phải lớn hơn thế&hellip;    C&ograve;n trong văn học th&igrave; sao? Thực tế chứng minh rằng, những t&aacute;c phẩm hay nhất, thăng hoa nhất l&agrave; những t&aacute;c phẩm về n&ocirc;ng th&ocirc;n, th&acirc;n phận người n&ocirc;ng d&acirc;n. Nhưng gần đ&acirc;y, n&oacute;i theo một nh&agrave; văn c&oacute; t&ecirc;n tuổi, th&igrave; ch&iacute;nh c&aacute;c nh&agrave; văn nh&agrave; thơ cũng đang rời xa n&ocirc;ng th&ocirc;n m&agrave; đang chạy theo vuốt ve th&agrave;nh thị. L&agrave; một nh&agrave; thơ, &ocirc;ng thấy nhận x&eacute;t ấy thế n&agrave;o?    Ở đ&acirc;y t&ocirc;i, một lần nữa phải cảm ơn tới Bộ NN &ndash; PTNT đ&atilde; c&oacute; s&aacute;ng kiến ở tầm vĩ m&ocirc; về cuộc vận động s&aacute;ng t&aacute;c về đề t&agrave;i &ldquo;tam n&ocirc;ng&rdquo; vừa qua. Sau việc t&ocirc;n vinh những t&aacute;c phẩm &acirc;m nhạc đặc sắc về n&ocirc;ng nghiệp, n&ocirc;ng d&acirc;n v&agrave; n&ocirc;ng th&ocirc;n l&agrave; mảng văn học. Theo t&ocirc;i, những s&aacute;ng t&aacute;c hay nhất của ch&uacute;ng ta vừa qua vẫn l&agrave; về đề t&agrave;i n&ocirc;ng th&ocirc;n. Người đầu ti&ecirc;n viết hay về n&ocirc;ng th&ocirc;n phải n&oacute;i đến c&aacute;c cụ Nguyễn Khuyến, T&uacute; Xương, Phạm Duy Tốn, rồi đến Nguyễn C&ocirc;ng Hoan, Ng&ocirc; Tất Tố, Nam Cao, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn B&iacute;nh&hellip; Sau n&agrave;y l&agrave; Nguyễn Ki&ecirc;n, Nguyễn Thị Ngọc T&uacute;, Đ&agrave;o Vũ, Ng&ocirc; Ngọc Bội, L&ecirc; Lựu, Nguyễn Khắc Trường, Trần Nhuận Minh, Nguyễn Duy, Phạm C&ocirc;ng Trứ&hellip; v&agrave; gần đ&acirc;y nhất trong giới trẻ l&agrave; Nguyễn Ngọc Tư&hellip;. Đến b&acirc;y giờ, t&ocirc;i vẫn cho rằng, đề t&agrave;i n&ocirc;ng th&ocirc;n kh&ocirc;ng hề k&eacute;m hấp dẫn. Đấy vẫn l&agrave; mảnh đất mầu mỡ. Hi vọng ở đ&oacute;, ch&uacute;ng ta sẽ c&oacute; những t&aacute;c phẩm lớn. N&ocirc;ng th&ocirc;n vẫn gắn b&oacute; xương cốt với người viết, l&agrave; v&ugrave;ng người viết th&ocirc;ng thạo hơn cả. Trở về v&ugrave;ng đất m&agrave;u mỡ ấy, hi vọng ch&uacute;ng ta mới c&oacute; được những vụ m&ugrave;a văn chương. C&ograve;n c&oacute; &yacute; kiến cho rằng văn sĩ quay lưng với n&ocirc;ng th&ocirc;n, vuốt ve th&agrave;nh thị th&igrave; t&ocirc;i cho rằng c&aacute;i đ&oacute; kh&ocirc;ng hẳn đ&acirc;u. T&ocirc;i kh&ocirc;ng tin như thế. C&ograve;n việc nh&agrave; văn sống ở đ&acirc;u th&igrave; kh&ocirc;ng quan trọng. C&aacute;i quan trọng l&agrave; người đ&oacute; c&oacute; am tường n&ocirc;ng th&ocirc;n kh&ocirc;ng v&agrave; họ đ&atilde; viết như thế n&agrave;o. Tất cả những g&igrave; đ&atilde; c&oacute;, d&ugrave; &iacute;t d&ugrave; nhiều cũng cho ch&uacute;ng ta niềm hy vọng. C&oacute; phải thế kh&ocirc;ng?&nbsp;    Mai Xu&acirc;n Nghi&ecirc;n   (thực hiện) ' </description>
   <link>http://phamthanh.vnweblogs.com/post/3321/306953</link>
      <pubDate>Sat, 25 Jun 2011 07:39:04 +0700</pubDate>   
  </item>
    <item>
   <title>Diễn từ nhận giải Noben 1949</title>
   <description> &nbsp;   &nbsp;Nguồn Nguoibạnduong.net    Diễn từ Nobel văn chương năm 1949 (Con người kh&ocirc;ng chỉ cần sống)      Faulkner (1897 - 1962) l&agrave; một t&aacute;c gia nổi tiếng của nước Mỹ, l&agrave; nh&acirc;n vật ti&ecirc;u biểu cho "Văn học miền Nam" của nước Mỹ. &Ocirc;ng đ&atilde; từng tham gia thế chiến lần thứ nhất, học đại học được một năm đồng thời l&agrave;m nhiều c&ocirc;ng việc lặt vặt kh&aacute;c. &Ocirc;ng c&oacute; kh&aacute; nhiều t&aacute;c phẩm ti&ecirc;u biểu. Năm 1949, Faulkner đ&atilde; đạt được giải thưởng Nobel Văn học nhờ những đ&oacute;ng g&oacute;p lớn đối với sự l&ocirc;i cuốn mạnh mẽ của loại h&igrave;nh tiểu thuyết tại Mỹ. Đ&acirc;y l&agrave; b&agrave;i diễn thuyết của &ocirc;ng v&agrave;o ng&agrave;y 10 th&aacute;ng 12 năm 1949 khi &ocirc;ng nhận giải thưởng Nobel tại Thụy Điển.                       T&ocirc;i nghĩ rằng giải thưởng n&agrave;y kh&ocirc;ng phải trao cho c&aacute; nh&acirc;n t&ocirc;i m&agrave; l&agrave; trao cho t&aacute;c phẩm của t&ocirc;i - một sự kết tinh t&acirc;m huyết để s&aacute;ng tạo của t&ocirc;i, kh&ocirc;ng phải v&igrave; danh lợi. Ch&iacute;nh v&igrave; thế t&ocirc;i chỉ l&agrave; người được đại diện đến đ&acirc;y để nhận giải thưởng, đồng thời t&ocirc;i muốn d&agrave;nh m&oacute;n tiền thưởng n&agrave;y v&agrave;o việc m&agrave; l&uacute;c đầu ti&ecirc;n chủ nh&acirc;n của giải thưởng n&agrave;y muốn d&ugrave;ng. Thực ra l&agrave;m việc đ&oacute; kh&ocirc;ng kh&oacute;, đồng thời t&ocirc;i cũng muốn l&agrave;m như vậy. T&ocirc;i muốn tận dụng cơ hội n&agrave;y để n&oacute;i với những qu&yacute; &ocirc;ng qu&yacute; b&agrave; cũng đ&atilde; cống hiến cả đời cho sự nghiệp s&aacute;ng t&aacute;c &ndash; trong số họ sẽ c&oacute; những người được đứng đ&acirc;y nhận giải thưởng như t&ocirc;i. Bi kịch của đời t&ocirc;i trước kia l&agrave;: mọi người đều sợ sự đau khổ về thể x&aacute;c nhưng thời gian l&acirc;u dần th&igrave; sự sợ h&atilde;i đ&oacute; cũng trở n&ecirc;n quen hơn, m&agrave; mọi người lại tập trung v&agrave;o sự đau khổ về tinh thần, họ lu&ocirc;n n&oacute;i rằng: Liệu đến bao giờ m&igrave;nh sẽ bị nổ tung đ&acirc;y? V&igrave; điều đ&oacute; m&agrave; trong c&aacute;c t&aacute;c phẩm hiện nay hầu hết mọi người đ&atilde; qu&ecirc;n một điều rằng chỉ c&oacute; những t&aacute;c phẩm mi&ecirc;u tả được sự xung đột nội t&acirc;m của nh&acirc;n loại mới c&oacute; thể trở th&agrave;nh những t&aacute;c phẩm bất hủ, chỉ c&oacute; chủ đề đ&oacute; mới đ&aacute;ng để cho ch&uacute;ng ta tốn nhiều t&acirc;m huyết để viết.   &nbsp;   Ch&iacute;nh v&igrave; thế cho n&ecirc;n mỗi t&aacute;c giả đều cần hiểu rằng, điều đ&aacute;ng sợ nhất tr&ecirc;n thế giới n&agrave;y đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; sự sợ h&atilde;i; h&atilde;y qu&ecirc;n đi cảm gi&aacute;c sợ h&atilde;i, h&atilde;y d&agrave;nh hết t&igrave;nh cảm của m&igrave;nh cho ch&acirc;n l&yacute; t&igrave;nh cảm của nh&acirc;n loại chẳng hạn như t&igrave;nh y&ecirc;u, danh dự, sự đồng t&igrave;nh, l&ograve;ng tự trọng v&agrave; tinh thần hy sinh. Nếu như trong c&aacute;c t&aacute;c phẩm lại thiếu đi ch&acirc;n l&yacute; mang t&iacute;nh thế giới đ&oacute; chắc chắn n&oacute; sẽ kh&ocirc;ng thể lưu truyền được l&acirc;u, thậm ch&iacute; sẽ c&ograve;n bị người kh&aacute;c chửi mắng. Bởi v&igrave; c&aacute;i m&agrave; t&aacute;c giả viết kh&ocirc;ng phải l&agrave; t&igrave;nh y&ecirc;u m&agrave; l&agrave; sự ham muốn. C&aacute;i được gọi l&agrave; thất bại kh&ocirc;ng phải l&agrave; chỉ một người n&agrave;o đ&oacute; mất đi một thứ g&igrave; đ&oacute; c&oacute; gi&aacute; trị, thắng lợi lại kh&ocirc;ng mang lại được ch&uacute;t hy vọng n&agrave;o. Điều nguy hiểm hơn đ&oacute; l&agrave; kh&ocirc;ng c&oacute; t&igrave;nh thương, kh&oacute;c cho những việc kh&ocirc;ng đ&aacute;ng kh&oacute;c, sự đau thương đ&oacute; chỉ l&agrave; một thứ t&igrave;nh cảm ngắn ngủi, giả vờ, ch&iacute;nh v&igrave; thế cảm x&uacute;c đ&oacute; kh&ocirc;ng gợi n&ecirc;n được cho người đọc điều g&igrave;.   &nbsp;   Nếu như họ hiểu được ch&acirc;n l&yacute; đ&oacute; họ mới c&oacute; thể s&aacute;ng t&aacute;c với một tinh thần nghi&ecirc;m t&uacute;c được. T&ocirc;i kh&ocirc;ng cho rằng nh&acirc;n loại sẽ diệt vong, bởi v&igrave; bạn chỉ cần nghĩ tới một chuyện rằng lo&agrave;i người từ đời n&agrave;y sang đời kh&aacute;c cứ li&ecirc;n tục sinh s&ocirc;i nảy nở, chỉ điều đ&oacute; th&ocirc;i cũng đủ để cho ch&uacute;ng ta n&oacute;i rằng nh&acirc;n loại l&agrave; bất hủ. Nhưng t&ocirc;i cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ. Con người đ&acirc;u chỉ cần c&oacute; sống m&agrave; điều cần hơn đ&oacute; !&agrave; phải xuất ch&uacute;ng, sự bất hủ của nh&acirc;n loại kh&ocirc;ng chỉ l&agrave; họ c&oacute; tiếng n&oacute;i trong vạn vật m&agrave; điều quan trọng hơn l&agrave; họ c&oacute; t&acirc;m linh, c&oacute; sự đồng cảm, hy sinh v&agrave; tinh thần nhẫn nại. Trong khi đ&oacute; tr&aacute;ch nhiệm một nh&agrave; thơ một nh&agrave; văn l&agrave; mi&ecirc;u tả điều đ&oacute;, họ c&oacute; quyền được gi&uacute;p nh&acirc;n loại l&agrave;m thăng hoa thế giới tinh thần của m&igrave;nh, nhắc nhở nh&acirc;n loại về những niềm vinh quang trong qu&aacute; khứ. Chẳng hạn như sự dũng cảm, l&ograve;ng danh dự, niềm hy vọng, t&aacute;c phẩm của thi nh&acirc;n kh&ocirc;ng phải l&agrave; một bản ghi ch&eacute;p về nh&acirc;n loại m&agrave; n&oacute; l&agrave; một chỗ dựa để nh&acirc;n loại sinh tồn v&agrave; vượt qua tất cả.   &nbsp;Ng </description>
   <link>http://phamthanh.vnweblogs.com/post/3321/300637</link>
      <pubDate>Thu, 26 May 2011 14:01:47 +0700</pubDate>   
  </item>
    <item>
   <title>Bàn về cách viết nóc và câu đầu nhà</title>
   <description>  B&Agrave;N VỀ C&Aacute;CH VIẾT N&Oacute;C V&Agrave; C&Acirc;U ĐẦU NH&Agrave;    &nbsp;   &nbsp;   &nbsp;&nbsp; L&agrave;m nh&agrave; l&agrave; một trong ba việc lớn của đời người: lấy vợ, l&agrave;m nh&agrave;, cha mẹ chết. Do đ&oacute; từ xưa tới nay qua kinh nghiệm b&iacute; truyền người ta lu&ocirc;n cẩn trọng xem tuổi l&agrave;m nh&agrave;, xem ng&agrave;y giờ phạt mộc, đ&agrave;o m&oacute;ng, dựng nh&agrave;, cất n&oacute;c, l&ecirc;n nh&agrave; mới. Thế dất, hướng nh&agrave; cũng phải xem x&eacute;t kĩ lưỡng. Tất cả những điều đ&oacute; đều li&ecirc;n quan tới sức khoẻ người ở trong nh&agrave; n&ecirc;n ảnh hưởng tới sự ph&aacute;t triển kinh tế, danh vọng v&agrave; quan hệ gia đ&igrave;nh. Nhiều bộ m&ocirc;n khoa học b&iacute; truyền ăn theo việc n&agrave;y. Xem hướng nh&agrave; c&oacute; thầy phong thuỷ. Xem ng&agrave;y giờ tuổi t&aacute;c c&oacute; thầy tử vi. Khai quang trấn trạch c&oacute; thầy c&uacute;ng. Ca dao tục ngữ đ&uacute;c kết kinh nghiệm cũng nhiều:  Lấy vợ xem tuổi đ&agrave;n b&agrave;, l&agrave;m nh&agrave; xem tuổi đ&agrave;n &ocirc;ng; Lấy vợ hiền ho&agrave;, l&agrave;m nh&agrave; hướng nam; Một năm l&agrave;m nh&agrave; ba năm trả nợ; Nh&agrave; dột từ n&oacute;c...          &nbsp;&nbsp; L&agrave;m nh&agrave; để ở nếu nh&agrave; tốt c&oacute; thể bền mấy trăm năm, mấy thế hệ nối nhau tr&uacute; ngụ. Do đ&oacute; l&uacute;c l&agrave;m nh&agrave; mới v&ocirc; c&ugrave;ng quan trọng với một nh&agrave;, một gia tốc. Người ta lu&ocirc;n cầu ước ng&ocirc;i nh&agrave; kh&ocirc;ng bị ma quỷ quấy &aacute;m v&agrave; người ở trong nh&agrave; lu&ocirc;n hưởng mọi điều tốt đẹp của kh&iacute; thi&ecirc;ng đất trời. Những điều n&agrave;y được thể hiện bằng văn bản viết hoặc khắc gỗ tr&ecirc;n n&oacute;c v&agrave; c&acirc;u đầu. Ng&ocirc;i nh&agrave; sẽ được x&aacute;c định gian ch&iacute;nh k&ecirc; b&agrave;n thờ th&igrave; c&acirc;y gỗ (tre) l&agrave;m n&oacute;c gian n&agrave;y v&agrave; c&acirc;u đầu hai b&ecirc;n gian n&agrave;y được viết hoặc khắc chữ. C&aacute;ch viết được tu&acirc;n thủ nghi&ecirc;m ngặt từ xưa tới nay về số chữ v&agrave; nội dung cần viết. Tuy nhi&ecirc;n, do chữ l&agrave; chữ H&aacute;n, m&agrave; chữ n&agrave;y bị bỏ nhiều năm, con người th&igrave; v&ocirc; thần v&ocirc; sư v&ocirc; s&aacute;ch coi quy tắc viết cổ l&agrave; m&ecirc; t&iacute;n dị đoan kh&ocirc;ng theo. Hơn nữa, xu thế ng&agrave;y nay nh&agrave; tầng thay thế nh&agrave; tre gỗ n&ecirc;n kh&ocirc;ng cần viết n&oacute;c v&agrave; c&acirc;u đầu. C&aacute;c quy tắc viết do đ&oacute; ng&agrave;y c&agrave;ng &iacute;t người biết đến.   &nbsp;&nbsp; Gần đ&acirc;y nhiều địa phương t&acirc;n tạo đ&igrave;nh, ch&ugrave;a, nh&agrave; thờ, đền, miếu theo dạng kiến tr&uacute;c cổ n&ecirc;n lại cần người viết chữ n&oacute;c v&agrave; c&acirc;u đầu. Nhiều nh&agrave; h&agrave;ng kh&aacute;ch sạn cũng kh&ocirc;i phục lối nh&agrave; cổ. Thậm ch&iacute; nh&agrave; tầng cũng quan t&acirc;m đến số bậc cầu thang theo quy tắc viết chữ n&oacute;c cổ. Nhưng kh&oacute; thay, người am hiểu chữ H&aacute;n kh&ocirc;ng nhiều, lại biết kh&ocirc;ng tận ngọn nguồn n&ecirc;n viết chữ sai quy tắc cổ nghi&ecirc;m trọng. Nhiều l&agrave;ng l&agrave;m đ&igrave;nh mới phải nhờ thầy cho chữ, thầy cho sai thế n&agrave;o đ&uacute;ng bao nhi&ecirc;u cũng gật phứa. Nh&acirc;n đ&acirc;y, xin c&oacute; đ&ocirc;i điều b&agrave;n về c&aacute;ch viết n&oacute;c v&agrave; c&acirc;u đầu nh&agrave; cho minh tường hơn.   &nbsp;&nbsp; Trước hết phải chọn điểm bắt đầu. Lối cổ viết từ tr&aacute;i sang phải, tr&ecirc;n xuống dưới. Ch&acirc;n chữ hướng ra cửa n&ecirc;n từ ngo&agrave;i nh&igrave;n v&agrave;o ph&iacute;a tay phải được chọn l&agrave; điểm bắt đầu viết chữ n&oacute;c, c&acirc;u đầu ở b&ecirc;n phải l&agrave; vế c&oacute; &acirc;m trắc ở cuối.   &nbsp;  &nbsp;N&oacute;c  viết c&oacute; số chữ sao cho chữ cuối c&ugrave;ng đứng v&agrave; chữ sinh để cầu mong người vật của gia chủ lu&ocirc;n sinh s&ocirc;i phồn thịnh. Chữ sinh đếm theo v&ograve;ng đời tự nhi&ecirc;n qua bốn giai đoạn l&agrave;  sinh - bệnh - l&atilde;o - tử  rồi quay lại v&ograve;ng mới bắt đầu từ chữ sinh. Như vậy số chữ c&oacute; chữ cuối đứng v&agrave;o chữ sinh l&agrave; 5, 9, 13, 17, 21, 25... Nội dung chữ n&oacute;c thể hiện thời khắc cất n&oacute;c l&agrave; tốt đẹp v&agrave; được lưu truyền l&acirc;u d&agrave;i cho đời sau biết v&agrave; y&ecirc;n t&acirc;m ở. Nếu chưa y&ecirc;n t&acirc;m người đời sau c&oacute; thể tự kiểm tra hoặc nhờ thầy t&iacute;nh gi&uacute;p xem thời khắc cất n&oacute;c c&oacute; sai phạm g&igrave; kh&ocirc;ng. Xem chữ n&oacute;c biết được giờ, ng&agrave;y, th&aacute;ng, năm cất n&oacute;c.   &nbsp;&nbsp; Tuy nhi&ecirc;n, hiện nay c&oacute; địa phương dựa v&agrave;o c&acirc;u &ldquo; Gia sinh đ&igrave;nh l&atilde;o &rdquo; để viết chữ n&oacute;c ở đ&igrave;nh kh&ocirc;ng phải rơi v&agrave;o chữ sinh. C&acirc;u n&agrave;y chưa thấy c&aacute;c nh&agrave; từ điển thu thập v&agrave; giải nghĩa. C&ograve;n c&aacute;ch hiểu d&acirc;n gian th&igrave; kh&ocirc;ng thống nhất. C&oacute; c&aacute;ch hiểu rằng c&acirc;u n&agrave;y khẳng định ở gia đ&igrave;nh (d&ograve;ng họ) trọng nhau theo h&agrave;ng, ở đ&igrave;nh l&agrave;ng trọng nhau theo tuổi. Tục ngữ cũng c&oacute; c&acirc;u &ldquo; Triều đ&igrave;nh dụng tước, hương đảng dụng xỉ &rdquo; (nh&agrave; nước d&ugrave;ng người theo tước bậc, l&agrave;ng x&oacute;m d&ugrave;ng người theo tuổi t&aacute;c). Lại c&oacute; c&acirc;u &ldquo; Sống l&acirc;u l&ecirc;n l&atilde;o l&agrave;ng &rdquo;. C&acirc;u đối ở đ&igrave;nh c&oacute; c&acirc;u &ldquo; Hương tự dĩ ni&ecirc;n, nhi trưởng tại tiền, nhi ấu tại hậu &rdquo; (Việc c&uacute;ng tế ở đ&igrave;nh lấy theo tuổi, trước l&agrave; người lớn sau đến lượt trẻ con). C&aacute;ch hiểu kh&aacute;c l&agrave; nh&agrave; th&igrave; viết chữ sinh c&ograve;n đ&igrave;nh th&igrave; viết chữ l&atilde;o. Đ&acirc;y l&agrave; c&aacute;ch hiểu sai c&acirc;u &ldquo;Gia sinh đ&igrave;nh l&atilde;o&rdquo;. Đ&igrave;nh trước hết l&agrave; ng&ocirc;i nh&agrave;, do đ&oacute; vẫn cần viết theo quy tắc chữ sinh chứ. Đ&igrave;nh lại l&agrave; ng&ocirc;i nh&agrave; thờ th&aacute;nh để ph&ugrave; trợ mọi điều tốt l&agrave;nh cho d&acirc;n l&agrave;ng th&igrave; c&agrave;ng phải cần chữ sinh để người vật sinh s&ocirc;i phồn thịnh chứ. Ngay &acirc;m lịch c&oacute; ba loại, lịch nh&agrave; Hạ lấy th&aacute;ng T&iacute; l&agrave; th&aacute;ng gi&ecirc;ng, lịch nh&agrave; Thương lấy th&aacute;ng Sửu l&agrave; th&aacute;ng gi&ecirc;ng, lịch nh&agrave; Chu lấy th&aacute;ng Dần l&agrave; th&aacute;ng gi&ecirc;ng, sau đ&oacute; Khổng Tử đ&atilde; giải th&iacute;ch n&ecirc;n lấy th&aacute;ng Dần l&agrave; gi&ecirc;ng v&igrave; th&aacute;ng n&agrave;y rơi v&agrave;o quẻ th&aacute;i, &acirc;m dương c&acirc;n bằng giao ho&agrave;, ph&ugrave; hợp việc l&agrave;m ăn sinh sống của mọi người để người vật sinh s&ocirc;i phồn thịnh. Lịch &acirc;m n&agrave;y từ đ&oacute; đến nay vẫn được chọn d&ugrave;ng ch&iacute;nh thức. Vậy viết chữ n&oacute;c ở đ&igrave;nh vẫn cần đ&uacute;ng chữ sinh mới mong cầu được những điều tốt đẹp nhất ph&ugrave; hợp nguyện vọng d&acirc;n l&agrave;ng.   &nbsp;&nbsp; Việc x&aacute;c định chữ l&atilde;o trong v&ograve;ng đời cũng c&oacute; c&aacute;ch hiểu sai l&agrave; sinh - l&atilde;o bệnh - tử v&igrave; cho rằng con người sinh ra gi&agrave; đi rồi mắc bệnh m&agrave; chết. V&ograve;ng đời chia bốn giai đoạn l&agrave; theo lẽ tự nhi&ecirc;n, gi&agrave; hết dương thọ th&igrave; chết chứ chờ mắc bệnh mới chết th&igrave; trẻ cũng chết chứ. Theo d&acirc;n gian, giai đoạn sinh ngắn, chừng dưới 10 tuổi. Qua giai đoạn cần cha mẹ chăm s&oacute;c n&agrave;y gọi l&agrave; &ldquo;sạch s&agrave;i&rdquo;, đứa trẻ &iacute;t bị chết yểu, bắt đầu đi học v&agrave; lao động, tương đối tự lập. Con g&aacute;i sắp ph&aacute;t dục ( Nữ thập tam, nam thập lục ) c&oacute; thể l&agrave;m mẹ rồi. Giai đoạn bệnh từ 10 đến 49 tuổi. Đ&acirc;y l&agrave; thời k&igrave; c&aacute; nh&acirc;n phải lao động, sinh đẻ, tham gia chiến tranh... độc lập hứng chịu mọi cọ s&aacute;t của tự nhi&ecirc;n v&agrave; x&atilde; hội. Giai đoạn l&atilde;o từ 50 tuổi đến khi qua đời, d&agrave;i ngắn tuỳ dương thọ mỗi người. Đến tuổi 50 được cộng đồng c&ocirc;ng nhận &ldquo;l&ecirc;n l&atilde;o&rdquo;. Phong tục người Việt phải c&oacute; lễ trầu cau ra đ&igrave;nh tr&igrave;nh l&agrave;ng. Do tuổi 49 người ta dễ gặp hạn n&ecirc;n c&oacute; c&acirc;u &ldquo;Bốn ch&iacute;n chưa qua năm ba đ&atilde; tới&rdquo;. Khoa học đ&atilde; giải th&iacute;ch về nhịp sinh học vũ trụ khiến con người ở tuổi n&agrave;y dễ gặp hạn.   &nbsp;&nbsp; V&ograve;ng đời c&oacute; li&ecirc;n quan đến thuyết lu&acirc;n hồi, m&agrave; nguồn gốc s&acirc;u xa l&agrave; quan niệm của người Ấn Độ thời cổ. Người Ấn Độ chia v&ograve;ng đời l&agrave;m bốn giai đoạn:  Brahmachrya  (độc th&acirc;n);  Grahasthya  (l&agrave;m chủ gia đ&igrave;nh);  Vanaprastha  (hưu tr&iacute;);  Sanyas  (l&aacute;nh đời). Từ giai đoạn hưu tr&iacute; người ta bắt đầu nghỉ ngơi tĩnh dưỡng v&agrave; quan t&acirc;m đời sống tinh thần. Đến giai đoạn l&aacute;nh đời th&igrave; người ta xa l&aacute;nh hẳn cuộc đời trần tục, sống bắng bố th&iacute; để to&agrave;n t&acirc;m to&agrave;n &yacute; lo cho đời sống tinh thần. Chết kh&ocirc;ng được coi l&agrave; một giai đoạn v&ograve;ng đời. Đối chiếu với văn ho&aacute; Việt th&igrave; giai đoạn bốn (l&aacute;nh đời) của người Ấn đ&atilde; được nhập chung với giai đoạn l&atilde;o n&ecirc;n c&oacute; giai đoạn chết mới tr&ograve;n v&ograve;ng đời theo lẽ tự nhi&ecirc;n.   &nbsp;&nbsp; R&otilde; r&agrave;ng đ&atilde; hiểu sai c&aacute;ch chia v&ograve;ng đời th&igrave; nếu c&oacute; chọn chữ l&atilde;o để viết n&oacute;c th&igrave; vẫn cứ sai.   &nbsp;&nbsp;  C&acirc;u đầu  trước hết l&agrave; c&acirc;u đối n&ecirc;n phải tu&acirc;n theo c&aacute;ch viết c&acirc;u đối. C&acirc;u đối c&oacute; c&aacute;c loại: đối thơ, đối song quan, đối c&aacute;ch c&uacute;, đối gối hạc. Do đoạn c&acirc;u đầu ngắn n&ecirc;n xưa nay người ta chọn đối thơ. Đối thơ c&oacute; loại 5 chữ, loại 7 chữ. Do viết ở nh&agrave; cần chữ sinh n&ecirc;n người ta chỉ viết 5 chữ, hội đủ cả hai y&ecirc;u cầu tr&ecirc;n. Nội dung c&acirc;u đầu n&ecirc;u được việc mong ước trừ ma quỷ v&agrave; được hưởng mọi điều tốt đẹp của trời đất. Những c&acirc;u thường được chọn l&agrave; &ldquo; Khương th&aacute;i c&ocirc;ng tại thử/C&agrave;n nguy&ecirc;n hanh lợi trinh &rdquo; nghĩa l&agrave; c&oacute; Khương th&aacute;i c&ocirc;ng ở đ&acirc;y/Được hưởng mọi điều tốt đẹp của trời đất. Khương th&aacute;i c&ocirc;ng l&agrave; &ocirc;ng l&atilde; Vọng, người c&oacute; t&agrave;i trừ ma quỷ gi&uacute;p nh&agrave; Chu dựng nghiệp. C&oacute; Khương th&aacute;i c&ocirc;ng ở đ&acirc;y th&igrave; kh&ocirc;ng ma quỷ n&agrave;o d&aacute;m đến quấy &aacute;m nữa. Hoặc &ldquo; Tử Vi tinh ch&iacute;nh chiếu/Ph&uacute; qu&yacute; thọ khang ninh&rdquo;  nghĩa l&agrave; Sao Tử Vi chiếu đ&uacute;ng v&agrave;o nh&agrave; n&ecirc;n được hưởng những điều tốt l&agrave; ph&uacute;, qu&yacute;, thọ, khang, ninh. Sao Tử Vi l&agrave; ng&ocirc;i sao mang đến điều l&agrave;nh, hễ chiếu v&agrave;o đ&acirc;u th&igrave; nơi đ&oacute; c&oacute; điều tốt l&agrave;nh tới.   &nbsp;&nbsp; Vậy m&agrave; nhiều trường hợp thầy  hay chữ lỏng  cho chữ c&acirc;u đầu khi th&igrave; 6 chữ, khi th&igrave; 8 chữ, vừa sai luật đối vừa phạm v&agrave;o quy tắc chọn chữ sinh. Thậm ch&iacute; cho chữ do thầy l&agrave;m mới sai cả nghĩa tốt đẹp m&agrave; gia chủ cứ y&ecirc;n tr&iacute; đ&atilde; c&oacute; thầy th&igrave; kh&ocirc;ng bao giờ sai, ph&agrave;m l&agrave; thầy viết th&igrave; bao giờ cũng đ&uacute;ng.   &nbsp;   &nbsp;&nbsp;  Phạm Thuận Th&agrave;nh     (Hội vi&ecirc;n Hội ng&ocirc;n ngữ học Việt nam)     Thường Vũ - An B&igrave;nh - Thuận Th&agrave;nh - Bắc Ninh     02413.782.355&nbsp; -&nbsp; 0168.5300.803    &nbsp;   &nbsp;&nbsp;   &nbsp;   &nbsp;   &nbsp; </description>
   <link>http://phamthanh.vnweblogs.com/post/3321/300634</link>
      <pubDate>Thu, 26 May 2011 13:57:46 +0700</pubDate>   
  </item>
   </channel>
</rss>


