<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom"
      xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" 
      xml:lang="vn">
<title>PHẠM THUẬN THÀNH</title> 
<link rel="alternate" type="text/html" href="http://phamthanh.vnweblogs.com" /> 
<link href="http://phamthanh.vnweblogs.com/rss/atom/3321" rel="self" type="application/rss+xml" />
	 
	<updated>2012-04-20T15:32:32+07:00</updated> 
<generator>lifetype-1.2.11_r7114</generator> 
<id>http://phamthanh.vnweblogs.com/rss/atom/3321</id>
 
<rights>Copyright (c) phamthanh</rights> 
  
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-04-20:360005</id>
 <title>thw của một nông dân</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://phamthanh.vnweblogs.com/post/3321/360005" /> 
  
 <updated>2012-04-20T15:32:32+07:00</updated> 
 <summary type="text"> THƯ CỦA MỘT N&amp;Ocirc;NG D&amp;Acirc;N ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>phamthanh</name> 
</author> 
<dc:subject>
TIN VĂN &amp; GIAI THOẠI 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://phamthanh.vnweblogs.com"> 
  THƯ CỦA MỘT N&Ocirc;NG D&Acirc;N   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Phan Cẩm Thượng   &nbsp;   &nbsp;    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &Aacute;o x&ocirc;ng hương của ch&agrave;ng vắt mắc     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đ&ecirc;m em nằm em đắp lấy hơi     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Gửi khăn gửi t&uacute;i gửi lời     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Gửi đ&ocirc;i ch&agrave;ng mạng cho người đường xa    &nbsp;   &nbsp;&nbsp; T&ocirc;i l&agrave; một n&ocirc;ng d&acirc;n, biết đọc, biết viết v&agrave; l&agrave;m những con t&iacute;nh cộng trừ nh&acirc;n chia đơn giản. Trước đ&acirc;y như vậy đ&atilde; được coi l&agrave; xo&aacute; nạn m&ugrave; chữ, nhưng so với học vấn b&acirc;y giờ th&igrave; coi như chưa biết g&igrave;. Việc nh&agrave; n&ocirc;ng c&agrave;y bừa gặt h&aacute;i, trồng l&uacute;a v&agrave; trồng m&agrave;u, chăn nu&ocirc;i v&agrave; l&agrave;m nh&agrave;, t&ocirc;i đều l&agrave;m được cả bằng kiến thức cha truyền con nối. Xem &acirc;m lịch, nh&igrave;n trời đất th&igrave; biết thời tiết, t&iacute;nh to&aacute;n &iacute;t nhiều cho ph&ugrave; hợp với vụ m&ugrave;a. Ốm đau th&igrave; đ&aacute;nh gi&oacute; bằng gừng, x&ocirc;ng hơi bằng l&aacute; tre, ngải cứu, t&iacute;a t&ocirc; v&agrave; sả. T&oacute;m lại l&agrave; người n&ocirc;ng d&acirc;n c&oacute; thể ho&agrave;n to&agrave;n sống tự cung tự cấp, cốt yếu l&agrave; giữ đạo gia phong: k&iacute;nh cha mẹ, thuận vợ chồng, con c&aacute;i biết nghe lời, y&ecirc;n vui với l&agrave;ng x&oacute;m, thế cũng tạm gọi l&agrave; hạnh ph&uacute;c. Ch&iacute;nh s&aacute;ch của nh&agrave; nước vừa nhiều vừa ở xa, ch&uacute;ng t&ocirc;i chỉ c&oacute; thể hiểu bằng sự cụ thể ho&aacute; trong h&agrave;nh vi của c&aacute;n bộ x&atilde; th&ocirc;i. Chủ trương tốt th&igrave; l&agrave;ng x&oacute;m y&ecirc;n b&igrave;nh, nh&agrave; nh&agrave; no đủ. Chủ trương c&oacute; điều bất cập th&igrave; đời sống lộn xộn, l&ograve;ng người ph&acirc;n t&aacute;n, nh&agrave; ai biết nh&agrave; ấy, chuyện hay dở ngo&agrave;i đường mặc kệ.   &nbsp;&nbsp; Khi đời sống ph&aacute;t triển, khoa học kĩ thuật &iacute;t nhiều cũng đ&atilde; về đến l&agrave;ng qu&ecirc;, tuy nhi&ecirc;n phần nhiều kh&ocirc;ng phải do tr&iacute; thức kĩ sư từ th&agrave;nh phố, m&agrave; do nhu cầu của n&ocirc;ng d&acirc;n v&agrave; sự bu&ocirc;n b&aacute;n c&aacute;c m&aacute;y m&oacute;c c&ocirc;ng cụ. M&aacute;y bơm, m&aacute;y tuốt, m&aacute;y xay s&aacute;t, xe c&ocirc;ng n&ocirc;ng, m&aacute;y k&eacute;o, m&aacute;y c&agrave;y, người qu&ecirc; m&agrave;y m&ograve; học lấy, điều khiển v&agrave; sửa chữa. Nhiều xưởng cơ kh&iacute;, sản xuất v&agrave; chữa m&aacute;y m&oacute;c ra đời. Kĩ thuật tuy th&ocirc; sơ, nhưng tay nghề kh&ocirc;ng phải l&agrave; k&eacute;m v&agrave; ứng dụng được, thay cho lao động thủ c&ocirc;ng. Tiện th&igrave; c&oacute; tiện, nhưng tai nạn do thiếu hiểu biết cũng nhiều. Kĩ thuật hiện đại thay thế cho c&aacute;c kinh nghiệm cổ truyền, cũng l&agrave;m mất đi hầu hết những chế t&aacute;c cũ. N&ocirc;ng d&acirc;n trẻ kh&ocirc;ng c&ograve;n biết c&agrave;y bừa v&agrave; chữa bệnh theo kinh nghiệm nữa. Ốm đau nhất nhất phải đi viện, tốn k&eacute;m v&ocirc; c&ugrave;ng. Người n&ocirc;ng d&acirc;n l&agrave; nơi đ&agrave;o mỏ của c&aacute;c b&aacute;c sĩ th&agrave;nh phố. Ruộng đất kh&ocirc;ng tăng. Nhưng người lại đẻ nhiều. L&agrave;ng x&oacute;m trở n&ecirc;n chật chội. Đất canh t&aacute;c đ&atilde; &iacute;t, nay lại c&agrave;ng thu hẹp cho c&aacute;c doanh nghiệp. Thanh ni&ecirc;n kh&ocirc;ng c&oacute; việc l&agrave;m tr&agrave;n ra th&agrave;nh phố l&agrave;m cửu vạn, &ocirc; sin, bu&ocirc;n b&aacute;n, thậm ch&iacute; l&agrave;m đĩ điếm, kh&aacute; giả th&igrave; chạy chọt đi xuất khẩu lao động. Nếu học kh&ocirc;ng giỏi hơn người, một con em n&ocirc;ng d&acirc;n muốn v&agrave;o trường đại học mất từ 30 - 50 triệu đồng hối lộ, đi lao động nước ngo&agrave;i mất từ 120 - 150 triệu. Số tiền đ&oacute; l&agrave; mấy cơ nghiệp đối với những gia đ&igrave;nh n&ocirc;ng d&acirc;n Bắc Bộ m&agrave; cả họ phải g&oacute;p lại cho một ch&aacute;u.   &nbsp;&nbsp; L&agrave;ng qu&ecirc; t&ocirc;i vốn rất thuần hậu tươi đẹp. Luỹ tre xanh bao phủ x&oacute;m l&agrave;ng. Đồng ruộng rập rờn c&aacute;nh c&ograve; bay. B&atilde;i ng&ocirc; ven s&ocirc;ng xanh xa tắp. Cua c&aacute;, chim th&uacute; đầyđồng ruộng bụi c&acirc;y, sống h&agrave;i ho&agrave; với con người, thỉnh thoảng bắt ăn kh&ocirc;ng mất tiền. Trong l&agrave;ng c&oacute; ng&ocirc;i đ&igrave;nh m&aacute;i cong duy&ecirc;n d&aacute;ng, c&oacute; việc l&agrave;ng c&aacute;c cụ v&agrave; hội đồng k&igrave; mục k&igrave; l&atilde;o tới họp, ng&agrave;y hội trai g&aacute;i tới vui chơi. C&oacute; ng&ocirc;i ch&ugrave;a nhiều tượng phật đẹp, th&acirc;ph phương xa x&ocirc;i cũng t&igrave;m đến hương kh&oacute;i. C&oacute; nghề in tranh khắc gỗ d&acirc;n gian, nghề l&agrave;m tương, l&agrave;m b&uacute;n, l&agrave;m đậu phụ. M&ugrave;a đ&ocirc;ng c&oacute; m&iacute;a ngọt ăn kh&ocirc;ng hết th&igrave; k&eacute;o mật. M&ugrave;a thu c&oacute; bưởi v&agrave; hồng. M&ugrave;a hạ c&oacute; nh&atilde;n vải v&agrave; chuối. M&ugrave;a xu&acirc;n th&igrave; đủ c&aacute;c thức b&aacute;nh chưng, b&aacute;nh d&agrave;y, b&aacute;nh t&eacute;t, b&aacute;nh gi&ograve;, b&aacute;nh gio, ch&egrave; lam, ch&egrave; b&agrave; cốt. Rượu nấu bằng men l&aacute; thơm v&agrave; nồng, c&oacute; thể ng&acirc;m thuốc chữa bệnh. Tất cả những thứ giản dị ấy dần d&agrave; ch&igrave;m v&agrave;o trong giấc mộng. E rằng mươi năm nữa kh&ocirc;ng biết c&oacute; c&ograve;n c&aacute;i l&agrave;ng cổ truyền từ h&agrave;ng ngh&igrave;n đời nữa kh&ocirc;ng? C&oacute; c&ograve;n ai l&agrave; người n&ocirc;ng d&acirc;n kh&ocirc;ng? V&agrave; kh&ocirc;ng biết ch&uacute;ng t&ocirc;i c&oacute; trở th&agrave;nh c&ocirc;ng nh&acirc;n n&ocirc;ng nghiệp như c&aacute;c nh&agrave; khoa học vẫn n&oacute;i hay kh&ocirc;ng.   &nbsp;&nbsp; Ruộng cấy l&uacute;a ng&agrave;y một mất dần v&igrave; d&agrave;nh cho c&ocirc;ng nghiệp. Đương nhi&ecirc;n ph&aacute;t triển kinh tế cần c&oacute; c&ocirc;ng nghiệp, nhưng t&ocirc;i nghĩ khu c&ocirc;ng nghiệp phải tập trung v&agrave; xa khu d&acirc;n cư. Đằng n&agrave;y huyện n&agrave;o cũng x&acirc;y nh&agrave; m&aacute;y, chất thải cứ tự nhi&ecirc;n tu&ocirc;n ra đồng ruộng, kh&aacute;c n&agrave;o đem thuốc chuột rải ra to&agrave;n tỉnh. Khi khu c&ocirc;ng nghiệp h&igrave;nh th&agrave;nh, h&agrave;ng trăm đến h&agrave;ng ngh&igrave;n c&ocirc;ng nh&acirc;n tới, đ&ocirc;ng hơn cả d&acirc;n l&agrave;ng, lại c&ograve;n vợ con b&egrave; bạn của họ. H&agrave;ng qu&aacute;n, cờ bạc, h&uacute;t x&aacute;ch, nh&agrave; thổ k&eacute;o theo, thanh ni&ecirc;n l&agrave;ng t&ocirc;i đ&acirc;m hỏng cả. Lời hứa sau khi lấy đất sẽ cho con em n&ocirc;ng d&acirc;n v&agrave;o l&agrave;m trong nh&agrave; m&aacute;y phần nhiều l&agrave; ho&atilde; huyền, v&igrave; n&ocirc;ng d&acirc;n lấy đ&acirc;u ra tr&igrave;nh độ m&agrave; tr&uacute;ng tuyển. Nhiều gia đ&igrave;nh trong cảnh lộn xộn cải biến dần đất ruộng th&agrave;nh đất vườn. Đất vườn kh&oacute; bị lấy hơn v&agrave; nếu c&oacute; giải toả th&igrave; đền b&ugrave; lại cao hơn. Nhiều nh&agrave; m&aacute;y do cổ phần của quan lại trong tỉnh chứ chẳng phải ai kh&aacute;c. Với đồng lương nh&agrave; nước, họ đ&agrave;o đ&acirc;u ra h&agrave;ng chục, trăm tỉ m&agrave; đầu tư như vậy. Đất ruộng l&agrave; cả qu&aacute; tr&igrave;nh đ&agrave;o luyện của nh&agrave; n&ocirc;ng mới trồng được l&uacute;a, kh&ocirc;ng dễ g&igrave; c&oacute; được. Vậy tại sao kh&ocirc;ng d&ugrave;ng đất đồi, b&atilde;i hoang m&agrave; cứ nh&egrave; v&agrave;o đồng ruộng.   &nbsp;&nbsp; L&agrave;ng dần th&agrave;nh phố. Thuần phong mĩ tục chẳng c&ograve;n &yacute; nghĩa g&igrave;. Chẳng c&ograve;n l&aacute; l&agrave;nh đ&ugrave;m l&aacute; r&aacute;ch, sớm lửa tối đ&egrave;n h&agrave;ng x&oacute;m c&oacute; nhau. T&ocirc;i nhớ lắm những ng&agrave;y chạy ra c&aacute;nh đồng, triền đ&ecirc; hứng gi&oacute; thả diều. Những &ocirc;ng đồ cẩn thận điền từng n&eacute;t chữ nho v&agrave;o tờ sớ. Những b&agrave; gi&agrave; v&aacute;y đụp quần ch&ugrave;ng g&aacute;nh nồi đất ra giếng khơi. Nhớ những ng&agrave;y năm ba đứa trẻ v&iacute;t d&acirc;y đạp cối gi&atilde; gạo. Nhớ h&igrave;nh ảnh mẹ v&agrave; chị bu&ocirc;ng m&aacute;i t&oacute;c d&agrave;i gội nước hoa bưởi v&agrave; quay t&oacute;c nước tung bay như mưa ph&ugrave;n. Nhớ &ocirc;ng gi&agrave; l&agrave;ng đ&oacute;ng dại cửa, đan thuyền th&uacute;ng, cẩn trọng chuốt từng cật tre qu&acirc;y rổ r&aacute;. Nhớ con giẻ c&ugrave;i m&agrave;u l&ocirc;ng sặc sỡ chuy&ecirc;n ăn cứt ch&oacute;, nhớ tiếng ễnh ương lộng trong đ&ecirc;m mưa r&agrave;o. Nhớ căn nh&agrave; l&aacute; v&aacute;ch đất trộn rơm hăng m&ugrave;i b&ugrave;n, mẹ gi&agrave; tựa liếp kh&oacute;c ng&agrave;y ch&uacute;ng t&ocirc;i ra trận. Nhớ những c&acirc;y đa, c&acirc;y đề đầu l&agrave;ng, ven đường treo c&aacute;i b&igrave;nh v&ocirc;i, cạnh những miếu hoang, kh&ocirc;ng thấy thần linh m&agrave; vẫn rờn rợn thế n&agrave;o ấy. Mọi người thường bảo trước đ&acirc;y qu&ecirc; hương ngh&egrave;o n&agrave;n lạc hậu, nay ai nấy đều kh&aacute; giả, c&oacute; xe m&aacute;y ti vi, th&oacute;c gạo dồi d&agrave;o.   &nbsp;&nbsp; Thế nhưng để đổi lấy những c&aacute;i như thế m&agrave; thay đổi cả l&agrave;ng x&atilde; cổ xưa th&igrave; thật đắt gi&aacute;. Người n&ocirc;ng d&acirc;n trước th&igrave; phụ thuộc v&agrave;o thi&ecirc;n nhi&ecirc;n, giờ th&igrave; phụ thuộc v&agrave;o biến động x&atilde; hội. Văn ho&aacute; đất Việt sinh ra từ n&ocirc;ng th&ocirc;n v&agrave; n&ocirc;ng d&acirc;n. Khi hai c&aacute;i đ&oacute; mất đi hoặc biến đổi th&igrave; ta sẽ c&oacute; thứ văn ho&aacute; g&igrave;.   &nbsp;&nbsp; Kiến thức trong n&ocirc;ng d&acirc;n kh&ocirc;ng nhiều, nhưng c&oacute; t&iacute;nh chất thực tiễn v&agrave; truyền thừa, l&agrave; kết quả của nhiều đời trồng cấy v&agrave; sinh sống. Nh&agrave; n&ocirc;ng c&oacute; thể cảm nhận những biến đổi của thời tiết, tr&ocirc;ng trời đất m&agrave; đo&aacute;n mưa nắng, hiểu r&otilde; cỏ c&acirc;y cũng sinh trưởng như con người. Th&aacute;ng gi&ecirc;ng trồng khoai, th&aacute;ng hai trồng đậu, th&aacute;ng ba trồng c&agrave;. Thấy trăng quầng th&igrave; biết c&oacute; hạn, thấy trăng t&aacute;n th&igrave; biết c&oacute; mưa. Thấy gi&oacute; hanh th&igrave; lật đất cho kh&ocirc;, vung v&agrave;i nhất vồ l&agrave; vỡ vụn, đợi mưa ph&ugrave;n cấy vụ đ&ocirc;ng xu&acirc;n. C&acirc;y quả chua như me, khế, sấu gặp kh&oacute;i l&ograve; thường sớm rụi v&igrave; ch&uacute;ng nhạy cảm. C&acirc;y quả ngọt chịu m&ocirc;i trường &ocirc; nhiễm tốt hơn. B&ugrave;n lầy tưởng bẩn, tr&aacute;t v&agrave;o vết thương lại mau l&agrave;nh. Đồ gốm đất nung nấu cơm kho c&aacute; thường ngon, lại giảm triệt được độc tố. Nh&agrave; tường đất chống ẩm m&ugrave;a nồm ấm &aacute;p m&ugrave;a đ&ocirc;ng. Những kinh nghiệm đ&oacute; chẳng những kh&ocirc;ng được s&aacute;ch vở tổng kết m&agrave; những thế hệ trẻ ở n&ocirc;ng th&ocirc;n kh&ocirc;ng c&ograve;n biết nữa. Ch&uacute;ng th&iacute;ch mặc quần b&ograve; &aacute;o ph&ocirc;ng, ph&oacute;ng xe bạt mạng, bật nhạc rất to, v&agrave; sẵn s&agrave;ng rời bỏ qu&ecirc; hương ra th&agrave;nh phố, hoặc kh&ocirc;ng ngần ngại kết h&ocirc;n với một người nước ngo&agrave;i xa lạ.   &nbsp;&nbsp; T&ocirc;i thuộc về một nền văn ho&aacute; kh&aacute;c, lạc l&otilde;ng trước d&ograve;ng chảy h&agrave;o nho&aacute;ng của cuộc sống c&ocirc;ng nghiệp. Một nền văn ho&aacute; đang t&agrave;n lụi, đang trở lại với &ocirc;ng b&agrave;, kh&ocirc;ng c&oacute; c&aacute;ch g&igrave; ngăn được. C&oacute; lẽ kh&ocirc;ng c&ograve;n l&acirc;u nữa chuyện về người n&ocirc;ng d&acirc;n Bắc Bộ chỉ c&ograve;n giống như trong chuyện cổ t&iacute;ch v&agrave; truyền thuyết Tấm C&aacute;m, Sơn Tinh - Thuỷ Tinh, C&acirc;y khế, hay trong những c&acirc;u ca dao, những lời Quan họ thắm đẫm t&igrave;nh người. Thơ rằng:    Th&acirc;n em như giếng giữa đ&agrave;ng     Người kh&ocirc;n rửa mặt người qu&agrave;ng rửa ch&acirc;n.    &nbsp;&nbsp; Khi những d&ograve;ng s&ocirc;ng Ti&ecirc;u Tương, s&ocirc;ng D&acirc;u đ&atilde; chết, s&ocirc;ng Ch&acirc;u Giang kh&ocirc;ng chảy đục ngầu, s&ocirc;ng Đ&aacute;y trong xanh giờ th&agrave;nh ao rau muống. Khi đầm hồ bị lấp dần, đ&igrave;nh ch&ugrave;a bị t&ocirc; vẽ xanh đỏ sặc sỡ, khi những nh&agrave; b&ecirc; t&ocirc;ng thay cho nh&agrave; đất nh&agrave; gạch với kiến tr&uacute;c v&igrave; k&egrave;o th&igrave; con người cũng đổi kh&aacute;c. T&ocirc;i l&agrave; người n&ocirc;ng d&acirc;n gi&agrave; nua như c&acirc;y cổ thụ lưu luyến cởi bỏ chiếc &aacute;o n&acirc;u sồng cuối c&ugrave;ng của m&igrave;nh.    2005   
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-03-15:354330</id>
 <title>2 TRƯỜNG CA SẮP IN: TRÒ CHUYỆN VỚI CHA CON CU LẬP SƠN &amp;amp; LẬP THÀNH</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://phamthanh.vnweblogs.com/post/3321/354330" /> 
  
 <updated>2012-03-15T12:02:55+07:00</updated> 
 <summary type="text">           &amp;nbsp;     2&amp;nbsp;  TRƯỜNG CA:TR&amp;Ograve; CHUYỆN VỚI CHA CON CU LẬP SƠN &amp;amp; LẬP TH&amp;Agrave;NH    &amp;nbsp;   NGUỒN:  BLOGS NGUYỄN BAO &amp;nbsp;&amp;amp;  BLOGS ĐỖ TRỌNG KHƠI ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>phamthanh</name> 
</author> 
<dc:subject>
TIN VĂN &amp; GIAI THOẠI 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://phamthanh.vnweblogs.com"> 
            &nbsp;     2&nbsp;  TRƯỜNG CA:TR&Ograve; CHUYỆN VỚI CHA CON CU LẬP SƠN &amp; LẬP TH&Agrave;NH    &nbsp;   NGUỒN:  BLOGS NGUYỄN BAO &nbsp;&amp;  BLOGS ĐỖ TRỌNG KHƠI    CHIỀU NAY, 13/3/2012, NH&Agrave; THƠ NGUYỄN TRỌNG TẠO Đ&Atilde; THIẾT KẾ XONG B&Igrave;A CỦA TẬP S&Aacute;CH(2 TẬP TRƯỜNG CA):TR&Ograve; CHUYỆN VỚI CHA CON CU LẬP SƠN &amp; LẬP TH&Agrave;NH. TRƯỚC Đ&Oacute; V&Agrave;I TUẦN, NXB VĂN HỌC Đ&Atilde; CẤP GIẤY PH&Eacute;P XUẤT BẢN.   &nbsp;KH&Ocirc;NG G&Igrave; THAY ĐỔI, CUỐI TUẦN SAU, S&Aacute;CH SẼ ĐƯA IN, CUỐI TH&Aacute;NG 3/2012, S&Aacute;CH SẼ RA "L&Ograve;".   &nbsp;T&Iacute;NH CẢ HAI TẬP TRƯỜNG CA Đ&Atilde; XUẤT BẢN TRƯỚC V&Agrave; 2 TC N&Agrave;Y, TH&Igrave;&nbsp; NGUYỄN ANH N&Ocirc;NG&nbsp;C&Oacute; 4 TRƯỜNG CA&nbsp;.   S&Aacute;CH IN SỐ LƯỢNG 1.000 CUỐN,&nbsp; 150 TRANG, B&Igrave;A GẤP, KHỔ S&Aacute;CH:14x20   BẠN N&Agrave;O ĐĂNG K&Yacute;, MUA, TẶNG S&Aacute;CH&nbsp;XIN LI&Ecirc;N HỆ QUA EMAIL:  nguyenanhnong@yahoo.com.vn &nbsp;&nbsp; v&agrave; ĐT: 098.2.004.343   NGUỒN:  BLOGS NGUYỄN BAO     http://nguyenbao.vnweblogs.com/post/5298/354073    &nbsp;NGUỒN:&nbsp; http://dotrongkhoi.vnweblogs.com/post/2005/354123#comments    &nbsp;  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-03-11:353707</id>
 <title>THÁI SƯ LÊ VĂN THỊNH</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://phamthanh.vnweblogs.com/post/3321/353707" /> 
  
 <updated>2012-03-11T13:30:31+07:00</updated> 
 <summary type="text"> &amp;nbsp;   L&amp;ecirc; Văn Thịnh     B&amp;aacute;ch khoa to&amp;agrave;n thư mở Wikipedia   Bước tới:  menu ,  t&amp;igrave;m kiếm                 Tượng Th&amp;aacute;i sư L&amp;ecirc; Văn Thịnh ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>phamthanh</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://phamthanh.vnweblogs.com"> 
  &nbsp;   L&ecirc; Văn Thịnh     B&aacute;ch khoa to&agrave;n thư mở Wikipedia   Bước tới:  menu ,  t&igrave;m kiếm                 Tượng Th&aacute;i sư L&ecirc; Văn Thịnh trong đền thờ tại th&ocirc;n x&atilde; Đ&ocirc;ng Cứu ( Bắc Ninh ). B&agrave;i vị ph&iacute;a sau ghi l&agrave; "L&ecirc; Th&aacute;i sư Đại vương"      L&ecirc; Văn Thịnh  ( chữ H&aacute;n : 黎文盛,&nbsp;? -&nbsp;?), l&agrave; người đỗ đầu trong khoa thi đầu ti&ecirc;n của Nho học  Việt Nam , được bổ l&agrave;m quan, dần trải đến chức Th&aacute;i sư triều  L&yacute; . Năm  1084 , &ocirc;ng th&agrave;nh c&ocirc;ng trong việc b&agrave;n nghị về việc cương giới với quan nh&agrave; Tống, khiến nước n&agrave;y phải trả lại 6 huyện 3 động   [1]   thuộc ch&acirc;u Quảng Nguy&ecirc;n, cho  Đại Việt  (nay l&agrave;  Việt Nam ). Tuy nhi&ecirc;n đến năm  1096  th&igrave; &ocirc;ng bị đ&agrave;y rồi mất, sau khi xảy ra "Vụ &aacute;n hồ D&acirc;m Đ&agrave;m" ( 1095 ).               Mục lục  &nbsp;   1   Tiểu sử         2   Vụ &aacute;n hồ D&acirc;m Đ&agrave;m       3   S&aacute;ch tham khảo       4   Ch&uacute; th&iacute;ch       5   Li&ecirc;n kết ngo&agrave;i            Tiểu sử     L&ecirc; Văn Thịnh l&agrave; người l&agrave;ng Đ&ocirc;ng Cửu, qu&ecirc; x&atilde; Chi Nhị, tổng Đại Lai, huyện Y&ecirc;n Định, lộ Bắc Giang; nay l&agrave; th&ocirc;n Bảo Th&aacute;p, huyện  Gia B&igrave;nh , tỉnh  Bắc Ninh .    Th&aacute;ng 2  năm  Ất M&atilde;o  ( 1075 ), vua  L&yacute; Nh&acirc;n T&ocirc;ng  cho mở khoa thi Minh kinh b&aacute;c học v&agrave; thi Nho học tam trường   [2]  , L&ecirc; Văn Thịnh dự thi v&agrave; đ&atilde; đỗ đầu   [3]  .   Ban đầu, &ocirc;ng được v&agrave;o hầu vua học  [4]  , sau trải thăng chức Nội cấp sự, rồi Thị lang  bộ binh  v&agrave;o năm  B&iacute;nh Th&igrave;n  ( 1076 )  [5]  .    Th&aacute;ng 6  năm  Gi&aacute;p T&yacute;  ( 1084 ), &ocirc;ng được cử đi đến trại Vĩnh B&igrave;nh (thuộc  Cao Bằng  ng&agrave;y nay) để b&agrave;n nghị về việc cương giới với Ch&aacute;nh sứ  nh&agrave; Tống  l&agrave; Th&agrave;nh Trạc. Sau khi đ&atilde; "ph&acirc;n giải mọi lẽ"  [6]  ,  nh&agrave; Tống  chấp thuận trả lại cho Đại Việt ( Việt Nam  ng&agrave;y nay) 6 huyện 3 động   [7]   thuộc ch&acirc;u Quảng Nguy&ecirc;n (nay l&agrave; phần đất ở ph&iacute;a T&acirc;y Bắc tỉnh  Cao Bằng ) m&agrave; họ đ&atilde; chiếm trước đ&acirc;y, v&agrave; cho th&ocirc;ng sứ như cũ. Tiếc của, v&igrave; nghe đ&acirc;u nơi ấy c&oacute; v&agrave;ng, người Tống c&oacute; thơ rằng:       Nh&acirc;n tham Giao Chỉ tượng   Khướt thất Quảng Nguy&ecirc;n kim   Nghĩa l&agrave;:    V&igrave; tham voi  Giao Chỉ      Bỏ mất v&agrave;ng Quảng Nguy&ecirc;n   [8]  .      Theo sử liệu, th&igrave; trong dịp n&agrave;y, L&ecirc; Văn Thịnh c&ograve;n được vua Tống ban chức Long đồ đ&atilde;i c&aacute;c chế  [9]  , v&agrave; sau đ&oacute; được vua  L&yacute; Nh&acirc;n T&ocirc;ng  cất l&ecirc;n l&agrave;m Th&aacute;i sư v&agrave;o năm  Ất Sửu  ( 1085 )  [10]  .   Cống hiến cho  nh&agrave; L&yacute;  th&ecirc;m 10 năm th&igrave; xảy ra "vụ &aacute;n hồ D&acirc;m Đ&agrave;m" v&agrave;o năm  Ất Hợi  ( 1095 ). Sau đ&oacute; ( 1096 ), &ocirc;ng bị đ&agrave;y đi Thao Giang (thuộc Tam N&ocirc;ng,  Vĩnh Ph&uacute;  ng&agrave;y nay).   L&ecirc; Văn Thịnh mất năm n&agrave;o kh&ocirc;ng r&otilde;.    Vụ &aacute;n hồ D&acirc;m Đ&agrave;m    S&aacute;ch   Đại Việt sử lược   ra đời v&agrave;o thời  Trần    [11]  , kể lại vụ &aacute;n như sau:      " M&ugrave;a đ&ocirc;ng ,  th&aacute;ng 11 , năm  Ất Hợi  ( 1095 ), nh&agrave; vua ( L&yacute; Nh&acirc;n T&ocirc;ng ) xem đ&aacute;nh c&aacute; ở Di&ecirc;u Đ&agrave;m (hay D&acirc;m Đ&agrave;m, nay l&agrave;  Hồ T&acirc;y ,  H&agrave; Nội ). L&uacute;c bấy giờ vua ngự trong một chiếc thuyền nhỏ, thị vệ theo hầu rất &iacute;t. Th&aacute;i sư L&ecirc; Văn Thịnh vốn c&oacute; mưu gian, nh&acirc;n cơ hội ấy mới d&ugrave;ng ảo thuật l&agrave;m kh&oacute;i sương nổi thoắt l&ecirc;n bao phủ cả mặt hồ, ban ng&agrave;y m&agrave; tối tăm m&ugrave; mịt. Một l&aacute;t, nh&agrave; vua nghe tiếng m&aacute;i ch&egrave;o sắp đến gần, vua c&oacute; &yacute; sợ xảy ra tai biến mới lấy c&aacute;i m&aacute;c ph&oacute;ng ra. Kh&oacute;i sương theo c&aacute;i m&aacute;c m&agrave; tan biến đi th&igrave; thấy thuyền của L&ecirc; Văn Thịnh đ&atilde; đến gần, với đồ hung kh&iacute;. Vua sai người bắt giữ L&ecirc; Văn Thịnh lại rồi hạ chiếu đem an tr&iacute; ở miệt Thao Giang. Trước kia, trong nh&agrave; L&ecirc; văn Thịnh c&oacute; t&ecirc;n đầy tớ l&agrave; người Đại l&yacute; (tức  V&acirc;n Nam ,  Trung Quốc  ng&agrave;y nay), giỏi l&agrave;m ảo thuật, L&ecirc; Văn Thịnh học được ph&eacute;p của n&oacute;. V&agrave;, đến đ&acirc;y th&igrave; l&agrave;m phản"   [12]  .    Sau đ&oacute;, s&aacute;ch   Đại Việt sử k&yacute; to&agrave;n thư   ra đời v&agrave;o thời  Hậu L&ecirc; , kể lại vụ &aacute;n như sau:      " M&ugrave;a xu&acirc;n ,  th&aacute;ng 3 , L&ecirc; Văn Thịnh mưu l&agrave;m phản, tha tội chết, an tr&iacute; ở Thao Giang. Bấy giờ vua (L&yacute; Nh&acirc;n T&ocirc;ng) ra hồ D&acirc;m Đ&agrave;m, ngự thuyền nhỏ xem đ&aacute;nh c&aacute;. Chợt c&oacute; m&acirc;y m&ugrave; nổi l&ecirc;n, trong đ&aacute;m m&ugrave; nghe c&oacute; tiếng thuyền bơi đến, tiếng m&aacute;i ch&egrave;o r&agrave;o r&agrave;o, vua lấy gi&aacute;o n&eacute;m. Chốc l&aacute;t m&acirc;y m&ugrave; tan, thấy trong thuyền c&oacute; con  hổ , mọi người sợ t&aacute;i mặt, n&oacute;i: "Việc nguy rồi!". Người đ&aacute;nh c&aacute; l&agrave; Mục Thận   [13]  quăng lưới tr&ugrave;m l&ecirc;n con hổ, th&igrave; ra l&agrave; Th&aacute;i sư L&ecirc; Văn Thịnh. Vua nghĩ Thịnh l&agrave; đại thần c&oacute; c&ocirc;ng gi&uacute;p đỡ, kh&ocirc;ng nỡ giết, đ&agrave;y l&ecirc;n trại đầu Thao Giang. Trước đấy L&ecirc; Văn Thịnh c&oacute; gia n&ocirc; người nước Đại L&yacute; c&oacute; ph&eacute;p thuật kỳ lạ, cho n&ecirc;n mượn thuật ấy toan l&agrave;m chuyện th&iacute; nghịch  [14]  .     So lại, nội dung vụ &aacute;n kh&aacute; giống nhau, tuy nhi&ecirc;n về sau r&otilde; r&agrave;ng c&oacute; sự th&ecirc;m thắt (rất hoang đường) khi cho rằng L&ecirc; Văn Thịnh đ&atilde; "h&oacute;a hổ" để mưu s&aacute;t.   Vụ &aacute;n tr&ecirc;n, l&acirc;u nay người ta đ&atilde; b&agrave;n nhiều, c&oacute; người n&oacute;i v&igrave; &ocirc;ng bị nghị kỵ, n&ecirc;n bị hạ bệ   [15]  ; c&oacute; người n&oacute;i &ocirc;ng l&agrave; nạn nh&acirc;n bởi "sự xung đột &yacute; thức hệ giữa  Phật gi&aacute;o  (Quốc gi&aacute;o, m&agrave; người đứng đầu l&agrave; Th&aacute;i hậu  Ỷ Lan  v&agrave; vua  L&yacute; Nh&acirc;n T&ocirc;ng ) v&agrave;  Nho gi&aacute;o  (m&agrave; đứng đầu l&agrave; &ocirc;ng)  [16]   v.v...Tuy chưa thống nhất được nguy&ecirc;n nh&acirc;n, nhưng c&oacute; một điểm chung l&agrave; Th&aacute;i sư L&ecirc; Văn Thịnh đ&atilde; bị h&agrave;m oan.   Hiện qu&ecirc; hương của L&ecirc; Văn Thịnh, c&oacute; hai khu di t&iacute;ch lập ra để thờ &ocirc;ng (ở  Thuận Th&agrave;nh  v&agrave;  Gia B&igrave;nh ), v&agrave; khu lăng mộ của &ocirc;ng cũng đ&atilde; được tr&ugrave;ng tu nhiều lần.   &nbsp; S&aacute;ch tham khảo      Khuyết danh,  Đại Việt sử lược . Nh&agrave; xuất bản  Th&agrave;nh phố Hồ Ch&iacute; Minh , 1993.    Ng&ocirc; Sĩ Li&ecirc;n ,  Đại Việt sử k&yacute; to&agrave;n thư  (Tập I v&agrave; II). Nh&agrave; xuất bản Khoa học x&atilde; hội,  H&agrave; Nội , 1983.    Trần Trọng Kim ,  Việt Nam sử lược . Nh&agrave; xuất bản T&acirc;n Việt,  S&agrave;i G&ograve;n , 1968.    Nguyễn Q. Thắng -Nguyễn B&aacute; Thế,  Từ điển nh&acirc;n vật lịch sử Việt Nam . Nh&agrave; xuất bản Khoa học x&atilde; hội, H&agrave; Nội, 1992.    NGUỒN:  BKTTM     http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%AA_V%C4%83n_Th%E1%BB%8Bnh    
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-03-11:353704</id>
 <title>CHÙM ẢNH 2: CHỤP TẠI BẮC NINH, THỨ BẢY, 10/3/2012</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://phamthanh.vnweblogs.com/post/3321/353704" /> 
  
 <updated>2012-03-11T13:22:06+07:00</updated> 
 <summary type="text">          &amp;nbsp;   &amp;nbsp; </summary> 
 <author> 
  
 <name>phamthanh</name> 
</author> 
<dc:subject>
ẢNH 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://phamthanh.vnweblogs.com"> 
           &nbsp;   &nbsp;  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-03-10:353642</id>
 <title>CHÙM ẢNH CHỤP TẠI BẮC NINH, THỨ BẢY,10/3/2012</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://phamthanh.vnweblogs.com/post/3321/353642" /> 
  
 <updated>2012-03-10T19:03:40+07:00</updated> 
 <summary type="text">           &amp;nbsp; </summary> 
 <author> 
  
 <name>phamthanh</name> 
</author> 
<dc:subject>
ẢNH 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://phamthanh.vnweblogs.com"> 
            &nbsp;  
</content> 
</entry> 
 
</feed>
