<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet href="http://www.vnweblogs.com/styles/rss.css" type="text/css"?>
<rss version="0.91">

 <channel>
  <title>PHẠM THUẬN THÀNH</title>
  <link>http://phamthanh.vnweblogs.com</link>
  <description></description>
    <item>
   <title>Tuệ giác thực nghiệm</title>
   <description>&nbsp;    TUỆ GI&Aacute;C THỰC NGHIỆM       &nbsp;&nbsp;  Tuệ gi&aacute;c l&agrave; g&igrave;? C&oacute; thể hiểu đ&oacute; l&agrave; c&aacute;i nh&igrave;n b&ecirc;n trong thấy r&otilde; bản chất sự vật hiện tượng hay c&aacute;i nh&igrave;n bằng nhận thức th&ocirc;ng tuệ chứ kh&ocirc;ng phải c&aacute;i nh&igrave;n bằng mắt th&ocirc;ng thường chỉ thấy c&aacute;i b&ecirc;n ngo&agrave;i sự vật hiện tượng. Nhờ c&oacute; tuệ gi&aacute;c m&agrave; con người ta gi&aacute;c ngộ. Gi&aacute;c ngộ l&agrave; sự tự nhận thức r&otilde; đ&uacute;ng bản chất sự vật hiện tượng. Thuật ngữ tuệ gi&aacute;c, gi&aacute;c ngộ thường d&ugrave;ng trong đạo Phật d&agrave;nh cho những người suốt đời t&igrave;m kiếm ch&acirc;n l&iacute;. Suốt đời t&igrave;m kiếm c&oacute; khi kh&ocirc;ng thấy v&igrave; thiếu sự suy ngẫm chi&ecirc;m nghiệm bản th&acirc;n, thiếu tuệ gi&aacute;c để gi&aacute;c ngộ. C&oacute; khi người ta đột nhi&ecirc;n gi&aacute;c ngộ do một trải nghiệm thực tế n&agrave;o đ&oacute;. Giống như người tu h&agrave;nh trọn kiếp kh&ocirc;ng tới được niết b&agrave;n c&ograve;n t&ecirc;n tướng cướp đột nhi&ecirc;n gi&aacute;c ngộ lại th&agrave;nh phật. Nhưng về cơ bản l&agrave; phải r&egrave;n luyện ở một mức n&agrave;o đ&oacute; mới c&oacute; được tuệ nh&atilde;n. Như nh&agrave; khoa hoạc nghi&ecirc;n cứu suốt đời một vấn đề kh&ocirc;ng t&igrave;m ra ch&acirc;n l&iacute;, nhưng đột nhi&ecirc;n t&igrave;m ra ch&acirc;n l&iacute; ngo&agrave;i mong đợi từ sự nghi&ecirc;n cứu của m&igrave;nh.   &nbsp;&nbsp;  Tuệ gi&aacute;c l&agrave; c&aacute;i nh&igrave;n nhận thức n&ecirc;n c&oacute; thể v&iacute; với con mắt thứ ba nằm ở giữa tr&aacute;n giống như người ta tưởng tưởng về c&ocirc; ba mắt hay ch&agrave;ng ba mắt Vương Tiễn vậy. T&ocirc;i đ&atilde; c&oacute; một lần do tập trung suy nghĩ một vấn đề m&agrave; đ&atilde; c&oacute; tuệ gi&aacute;c cảm nhận được. Đ&oacute; l&agrave; v&agrave;o th&aacute;ng 10/1993 t&ocirc;i tham gia thi đấu cờ tướng ở giải v&ocirc; địch to&agrave;n quốc lần thứ 2 tổ chức tại Trung t&acirc;m phương ph&aacute;p c&acirc;u lạc bộ trung ương H&agrave; Nội. T&ocirc;i v&agrave; anh Nguyễn Trọng Hiếu trong đội tuyển của x&atilde; An B&igrave;nh qu&ecirc; t&ocirc;i tham gia thi đấu, nhưng do kh&ocirc;ng quy định đội tuyển cấp x&atilde; n&ecirc;n t&ocirc;i v&agrave; anh Hiếu được ban tổ chức cho nhập v&agrave;o đội h&igrave;nh tỉnh Minh Hải. L&agrave; d&acirc;n n&ocirc;ng th&ocirc;n ham cờ thi đấu quốc gia, sau hai v&aacute;n đầu hai anh em to&agrave;n thua n&ecirc;n bảo nhau tr&igrave;nh độ c&ograve;n non k&eacute;m chưa thể thi thố giải to&agrave;n quốc được. Nhưng ở v&aacute;n đấu thứ ba t&ocirc;i đ&atilde; thắng. Do đ&atilde; tập trung được tối đa sức nghĩ cho vấn đấu. Hai v&aacute;n trước thua do chưa c&oacute; được phẩm chất n&agrave;y. V&aacute;n cờ đang ở thế giằng co, đột nhi&ecirc;n t&ocirc;i như thấy ở giữa tr&aacute;n như c&oacute; một con mắt mở ra, từ đ&oacute; một luồng &aacute;nh s&aacute;ng nhỏ ch&oacute;i lo&agrave; từ ph&iacute;a sau g&aacute;y đi xuy&ecirc;n ra ph&iacute;a tr&aacute;n soi rọi v&agrave;o từng qu&acirc;n cờ cần di chuyển theo thứ tự. Luồng &aacute;nh s&aacute;ng chỉ xuất hiện trong v&ograve;ng một hai ph&uacute;t. Khi &aacute;nh s&aacute;ng tắt t&ocirc;i dụi mắt nh&igrave;n lại b&agrave;n cờ v&agrave; t&iacute;nh to&aacute;n theo sự chỉ dẫn của luồng &aacute;nh s&aacute;ng trước đ&oacute;. V&agrave; gi&agrave;nh phần thắng.    &nbsp;&nbsp;  T&ocirc;i gọi đ&oacute; l&agrave; tuệ gi&aacute;c.   &nbsp;&nbsp;  Nhưng chưa gặp lại luồng &aacute;nh s&aacute;ng, suy nghĩ hiện h&igrave;nh vật chất lần thứ hai.   &nbsp;&nbsp;  Tuy nhi&ecirc;n tuệ gi&aacute;c v&agrave; gi&aacute;c ngộ t&ocirc;i đ&atilde; gặp lần thứ hai.   &nbsp;&nbsp;  T&ocirc;i c&oacute; bạn th&acirc;n hồi c&ugrave;ng học kho&aacute; 41 trường sĩ quan Lục qu&acirc;n 1 do c&ugrave;ng ham th&iacute;ch văn chương. Nguyễn Anh N&ocirc;ng l&agrave;m thơ. T&ocirc;i viết b&aacute;o v&agrave; truyện ngắn. Nguyễn Anh N&ocirc;ng c&oacute; b&agrave;i thơ  T&igrave;nh mẹ đời con  in đầu tay năm 1982 ở b&aacute;o Thanh Ho&aacute;. T&ocirc;i th&igrave; đ&atilde; l&agrave; cộng t&aacute;c vi&ecirc;n b&aacute;o Qu&acirc;n đội nh&acirc;n d&acirc;n. Sau khi tốt nghiệp anh N&ocirc;ng đi bi&ecirc;n giới Cao Bằng rồi về huyện đội Hưng H&agrave;. T&ocirc;i ở lại trường v&agrave; phục vi&ecirc;n năm 1991. Bặt tin. Sau t&ocirc;i nghe đ&agrave;i biết anh N&ocirc;ng ở Hưng H&agrave; th&igrave; viết thư hỏi thăm nhưng anh lại chuyển l&ecirc;n tỉnh đội Ho&agrave; B&igrave;nh. Th&aacute;ng 7/2001 t&ocirc;i l&ecirc;n Ho&agrave; B&igrave;nh chơi với anh. ở đ&acirc;y t&ocirc;i được l&agrave;m quen với nh&agrave; thơ Nguyễn Tấn Việt, c&aacute;n bộ Sở văn ho&aacute; v&agrave; vừa đoạt giải nhất thơ b&aacute;o Văn nghệ với ch&ugrave;m b&agrave;i  L&agrave;ng t&ocirc;i năm   2000, Ở nước n&agrave;o cũng thế ... Th&aacute;ng 2/2002 anh N&ocirc;ng v&agrave; anh Việt về nh&agrave; t&ocirc;i chơi. Biết t&ocirc;i m&ugrave; tịt về thơ anh Việt ngạc nhi&ecirc;n lắm, bảo người th&ocirc;ng minh th&igrave; thơ phải hay chứ. Rồi anh n&oacute;i trao cho t&ocirc;i chiếc ch&igrave;a kho&aacute; mở c&aacute;nh cửa l&acirc;u đ&agrave;i thơ, qua được cửa l&agrave; l&agrave;m được thơ. T&ocirc;i chả tin chuyện ấy. Nhưng cứ cầm chiếc ch&igrave;a kho&aacute; anh Việt trao cho gồm mấy chữ thế n&agrave;y:  biến c&aacute;i thật th&agrave;nh c&aacute;i ảo ,  biến c&aacute;i ảo th&agrave;nh c&aacute;i thật . Đ&ecirc;m ấy t&ocirc;i trằn trọc suy nghĩ. Một canh, hai canh, năm canh v&agrave; chợt hiểu ra nguy&ecirc;n tắc biến thật th&agrave;nh ảo v&agrave; biến ảo th&agrave;nh thật l&agrave; thế n&agrave;o. Trước đ&acirc;y m&igrave;nh nh&igrave;n thế n&agrave;o hiểu thế ấy l&agrave; hiểu phẳng, hiểu dẹt, n&ocirc;ng cạn, hời hợt. Hiểu kh&aacute;c th&igrave; kh&ocirc;ng d&aacute;m v&igrave; n&oacute; v&ocirc; l&iacute; lắm. Liền dậy bật điện giở cuốn  Giải nhất văn chương  ra đối chiếu. Tự biết ch&ecirc; v&agrave; d&aacute;m ch&ecirc; thế n&agrave;o l&agrave; thơ thế n&agrave;o l&agrave; chưa thơ. Giở th&ecirc;m v&agrave;i cuốn thơ v&agrave; b&igrave;nh thơ hay nữa để củng cố nhận thức. Cả ng&agrave;y ngồi l&igrave; trong  ph&ograve;ng thơ  để đọc v&agrave; đ&aacute;nh gi&aacute; thơ. Đ&ecirc;m tiếp theo th&igrave; thực h&agrave;nh. Đ&oacute; l&agrave; bối cảnh ra đời b&agrave;i thơ  Đi đường lớn nhớ đường m&ograve;n , b&agrave;i thơ đầu tay nhưng đạt giải cao trong cuộc thi thơ tạp ch&iacute; Văn nghệ qu&acirc;n đội 2002-2004. B&agrave;i thơ vẽ l&ecirc;n h&igrave;nh ảnh người l&iacute;nh trẻ trung, khoẻ khoắn v&agrave; đầy mộng mơ. Ngay khổ đầu t&ocirc;i đ&atilde; mạnh dạn vận dụng ảo thật - thật ảo để viết:  Mấy năm được l&agrave;m người n&uacute;i/S&aacute;ng dậy nắm tia nắng mới/K&eacute;o bổng mặt trời l&ecirc;n chơi/Cười ph&ocirc; h&agrave;m răng cuộn kh&oacute;i.    &nbsp;&nbsp;  R&otilde; r&agrave;ng bằng suy nghĩ căng thẳng, tập trung về một vấn đề thế n&agrave;o l&agrave; thơ m&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; ngộ ra vấn đề. V&agrave; t&ocirc;i cho rằng ngộ ra kh&oacute; thế th&igrave; &iacute;t người biết thế n&agrave;o l&agrave; thơ, do đ&oacute; hiện nay d&ugrave; người l&agrave;m thơ th&igrave; nhiều nhưng sản phẩm nhiều lại chưa phải l&agrave; thơ. Thơ l&agrave; s&aacute;ng tạo, l&agrave; mới. C&oacute; khi đọc m&atilde;i, nghe giảng giải m&atilde;i m&agrave; vẫn kh&ocirc;ng ngộ ra thế n&agrave;o l&agrave; thơ. Cần suy nghĩ nghi&ecirc;m t&uacute;c, so s&aacute;nh đối chiếu nghi&ecirc;m t&uacute;c mới c&oacute; thể ngộ ra thơ. Nếu biết thế n&agrave;o l&agrave; thơ th&igrave; chắc chắn thơ sẽ &iacute;t sẽ hiếm ngay. Bởi chưa biết thế n&agrave;o l&agrave; thơ, ngộ nhận thơ n&ecirc;n hiện nay mới vỡ chợ thứ gần giống thơ, tưởng l&agrave; thơ như thế.   &nbsp;&nbsp;  Tuệ gi&aacute;c l&agrave; nh&igrave;n bằng suy nghĩ. Gi&aacute;c ngộ l&agrave; thấy bằng suy nghĩ. Đ&acirc;y thật l&agrave; một qu&aacute; tr&igrave;nh tư duy v&agrave; nhận thức kh&aacute; đặc biệt kh&ocirc;ng phải ai cũng c&oacute; h&acirc;n hạnh kiểm nghiệm. Chẳng thế m&agrave; &Aacute;csim&eacute;t đ&atilde; từng cởi trần chạy ra đường k&ecirc;u l&ecirc;n  Ơr&ecirc;ca  - Ta thấy rồi, ta biết rồi.   &nbsp;&nbsp;  Xin trao đổi tuệ gi&aacute;c thực nghiệm bản th&acirc;n để mọi người c&ugrave;ng kiểm nghiệm.       Phạm Thuận Th&agrave;nh    Thường Vũ - An B&igrave;nh - Thuận Th&agrave;nh - Bắc Ninh    02413.782.355 &nbsp;  - &nbsp;  0168.5300.803  </description>
   <link>http://phamthanh.vnweblogs.com/post/3321/255082</link>
      <pubDate>Sat, 11 Sep 2010 16:49:34 +0700</pubDate>   
  </item>
    <item>
   <title>NHẬT KÍ KA DAN</title>
   <description>                           Nhật k&iacute; Kadan (Phần 3) - Phạm Thuận Th&agrave;nh                 Nh&agrave; văn Phạm Thuận Th&agrave;nh nguy&ecirc;n l&agrave; sĩ quan qu&acirc;n đội, c&aacute;n bộ giảng dạy m&ocirc;n ch&iacute;nh trị ở trường sĩ quan lục qu&acirc;n 1, đ&atilde; từng đi lao động xuất khẩu tại th&agrave;nh phố Kazan từ năm 1988 đến 1990. Trong thời gian lao động tại đ&acirc;y, anh đ&atilde; ghi nhật k&yacute;, đ&aacute;nh dấu mốc một giai đoạn quan trọng trong cuộc đời của m&igrave;nh, cũng như những suy nghĩ của anh về thời cuộc. NBĐ xin tr&acirc;n trọng giới thiệu c&ugrave;ng đọc giả        &gt;&gt;&gt; Nhật k&iacute; Kadan (Phần 2)   Tiếp theo phần 2   ( XEM TIẾP )  NGUỒN:  NGƯỜI BẠN ĐƯỜNG.NET </description>
   <link>http://phamthanh.vnweblogs.com/post/3321/244464</link>
      <pubDate>Sat, 24 Jul 2010 07:08:36 +0700</pubDate>   
  </item>
    <item>
   <title>CÓ MỘT HỘI BẠN THƠ HỌC VIÊN NHƯ THẾ</title>
   <description>   &nbsp;     C&Oacute; MỘT  HỘI BẠN THƠ  HỌC VI&Ecirc;N NHƯ THẾ                 &nbsp;&nbsp; Th&aacute;ng 8/1978 chuẩn bị v&agrave;o lớp 10 cuối cấp 3 t&ocirc;i l&agrave;m đơn t&igrave;nh nguyện nhập ngũ, về tiểu đo&agrave;n 134 địa phương huyện Ti&ecirc;n Y&ecirc;n (Quảng Ninh), đ&oacute;ng ở Đồng V&agrave; c&aacute;ch thị trấn chừng 5km. Sau ba th&aacute;ng huấn luyện t&acirc;n binh t&ocirc;i được bi&ecirc;n chế về trung đội th&ocirc;ng tin. Hồi đang học lớp 8 t&ocirc;i tự dưng c&oacute; hứng viết truyện ngắn. B&acirc;y giờ ở m&ocirc;i trường mới t&ocirc;i cũng lại suốt ng&agrave;y chỉ tha thẩn t&igrave;m từ viết truyện. Lẽ dĩ nhi&ecirc;n đ&atilde; th&iacute;ch viết th&igrave; cũng th&iacute;ch đọc s&aacute;ch b&aacute;o. S&aacute;ch th&igrave; hiếm c&ograve;n b&aacute;o  Qu&acirc;n đội  v&agrave; tạp ch&iacute;  Văn nghệ qu&acirc;n đội  th&igrave; sẵn. V&igrave; trung đội th&ocirc;ng tin c&oacute; tiểu đội truyền đạt chuy&ecirc;n nhận v&agrave; ph&aacute;t thư b&aacute;o cho to&agrave;n tiểu đo&agrave;n. Một lần theo chiến sĩ a truyền đạt ra bưu điện t&ocirc;i rẽ sang Đ&agrave;i truyền thanh huyện gần đ&oacute; chơ v&igrave; nơi n&agrave;y c&oacute; phong cảnh rất đẹp. Được anh Vĩnh Tr&agrave;, ph&oacute; trưởng đ&agrave;i tiếp chuyện đ&atilde; đưa ch&acirc;n t&ocirc;i đến nghề viết b&aacute;o. Anh Vĩnh Tr&agrave; (Trần Đức Nu&ocirc;i) l&agrave; c&aacute;n bộ bi&ecirc;n tập chương tr&igrave;nh ph&aacute;t thanh C&ocirc;ng nghiệp v&agrave; ph&acirc;n phối lưu th&ocirc;ng của Đ&agrave;i tiếng n&oacute;i Việt Nam đi thực tế bi&ecirc;n giới đ&aacute;nh gi&aacute; cao những b&agrave;i viết t&ocirc;i cộng t&aacute;c với đ&agrave;i. Nhuận b&uacute;t l&uacute;c đ&oacute; chỉ 3 đồng nhưng cũng ngang nửa th&aacute;ng phụ cấp binh nhất, t&ocirc;i d&agrave;nh hết để mua s&aacute;ch. Do t&iacute;ch cực cộng t&aacute;c với đ&agrave;i huyện m&agrave; t&ocirc;i được b&iacute; thư huyện uỷ Vũ M&atilde;o biết đến. B&iacute; thư xuống x&atilde; thường cho t&ocirc;i đi c&ugrave;ng vừa l&agrave;m bảo vệ vừa l&agrave;m ph&oacute;ng vi&ecirc;n. B&iacute; thư c&ograve;n l&agrave; nh&agrave; thơ, nhạc sĩ. Rồi nh&agrave; văn Tạ Kim H&ugrave;ng ở Hội văn nghệ tỉnh cũng viết thư động vi&ecirc;n t&ocirc;i s&aacute;ng t&aacute;c.       &nbsp;&nbsp; Đang c&oacute; m&ocirc;i trường viết thuận lợi th&igrave; th&aacute;ng 8/1981 t&ocirc;i được đi học trường Sĩ quan Lục qu&acirc;n 1. Ba năm viết b&aacute;o ở Ti&ecirc;n y&ecirc;n gi&uacute;p t&ocirc;i kh&aacute; vững tay sau n&agrave;y. T&ocirc;i học ở tiểu đo&agrave;n 1 chuy&ecirc;n ng&agrave;nh binh chủng hợp th&agrave;nh. Kho&aacute; 41 (1981 - 1984) tiểu đo&agrave;n ở Khu 73 (chuy&ecirc;n huấn luyện quốc tế) c&aacute;ch kh&aacute; xa trung t&acirc;m trường n&ecirc;n t&ocirc;i chỉ quan hệ trong tiểu đo&agrave;n l&agrave; ch&iacute;nh. Cuộc đời học vi&ecirc;n rất mệt v&igrave; học tập v&agrave; r&egrave;n luyện, thời gian 21 c&ocirc;ng việc trong ng&agrave;y cuốn bay c&aacute; nh&acirc;n đi thế m&agrave; t&ocirc;i vẫn d&agrave;nh thời gian viết. Thỉnh tho&agrave;ng t&ocirc;i vẫn c&oacute; b&agrave;i đăng ở b&aacute;o Qu&acirc;n đội tr&ecirc;n c&aacute;c chuy&ecirc;n mục  Chuyện huấn luyện  v&agrave;  Sổ tay c&ocirc;ng t&aacute;c ch&iacute;nh trị.  Anh Trịnh Thanh Phi l&uacute;c đ&oacute; đang l&agrave; trợ l&iacute; thanh ni&ecirc;n của trường cũng tham gia cộng t&aacute;c với b&aacute;o Qu&acirc;n đội n&ecirc;n thỉnh thoảng gặp v&agrave; gi&uacute;p đỡ t&ocirc;i c&aacute;ch viết b&agrave;i. Trong tiểu đo&agrave;n c&ograve;n c&oacute; kh&aacute; nhiều  anh t&agrave;i  v&agrave; lẽ dĩ nhi&ecirc;n ch&uacute;ng t&ocirc;i tự t&igrave;m đến với nhau v&agrave; th&acirc;n nhau ngay. Ở đại đội 1 c&oacute; Nguyễn Văn Lai v&agrave; Nguyễn Anh N&ocirc;ng. Ở đại đội 3 c&oacute; Mai C&ocirc;ng Vinh, Trần Mạnh Thường v&agrave; t&ocirc;i. Năm anh em b&agrave;n nhau th&agrave;nh lập c&aacute;i gọi l&agrave;  Hội bạn thơ . T&ocirc;i được giao tr&aacute;ch nhiệm soạn thảo  văn kiện , kiểu  điều lệ  của hội. Buổi họp th&ocirc;ng qua văn kiện được anh Mai C&ocirc;ng Vinh chi&ecirc;u đ&atilde;i ấm ch&egrave; ngon. Cũng bầu c&aacute;c chức danh đ&agrave;ng ho&agrave;ng. Anh em thấy t&ocirc;i viết sớm, lại viết cho b&aacute;o to n&ecirc;n bầu v&agrave;o chức chủ tịch. T&ocirc;i th&igrave; phục thơ hơn n&ecirc;n bầu Nguyễn Anh N&ocirc;ng thay v&igrave; đ&acirc;y l&agrave; hội bạn thơ chứ đ&acirc;u phải hội bạn b&aacute;o, m&agrave; N&ocirc;ng th&igrave; đ&atilde; c&oacute; thơ đăng ở b&aacute;o  Thanh Ho&aacute; . Anh em đều biểu quyết N&ocirc;ng. T&ocirc;i tụt xuống l&agrave;m ph&oacute; chủ tịch ki&ecirc;m tổng thư k&iacute;. Kh&ocirc;ng biết hồi đ&oacute; ch&uacute;ng t&ocirc;i đ&atilde; đọc kịch  Bệnh sĩ  của Lưu Quang Vũ chưa m&agrave; đặt chức vụ oai thế. Thực ra ch&uacute;ng t&ocirc;i chỉ mong c&oacute; đ&ocirc;ng đảo anh em y&ecirc;u văn học nghệ thuật tham gia m&agrave; th&ocirc;i. Nghe tin anh Tiến, c&aacute;n bộ Đo&agrave;n 73 giỏi văn thơ ch&uacute;ng t&ocirc;i k&eacute;o nhau sang vận động. Anh l&agrave; sĩ quan nhưng to&agrave;n n&oacute;i l&iacute; thuyết đ&acirc;u đ&acirc;u kh&ocirc;ng hợp nhau n&ecirc;n kh&ocirc;ng ph&aacute;t triển được hội vi&ecirc;n mới. Th&agrave;nh thử từ l&uacute;c th&agrave;nh lập hội đến l&uacute;c tan trường vẫn chỉ c&oacute;  năm ng&oacute;n   tay tr&ecirc;n một b&agrave;n tay  m&agrave; th&ocirc;i. C&aacute;i loại hội vui vẻ như của ch&uacute;ng t&ocirc;i chả bao giờ được t&agrave;i liệu ch&iacute;nh thức của nh&agrave; trường ghi lại nhưng n&oacute; lại cứ in đậm trong t&acirc;m tr&iacute; ch&uacute;ng t&ocirc;i. Nh&acirc;n dịp n&agrave;y t&ocirc;i xin kể đ&ocirc;i n&eacute;t về từng th&agrave;nh vi&ecirc;n  Hội bạn thơ -   Tao đ&agrave;n Lục qu&acirc;n  hồi ấy.    &nbsp;&nbsp; Trần Mạnh Thường qu&ecirc; ở Cầu Gi&aacute;t (Nghệ An). Anh to cao, dữ tướng, nhưng &iacute;t ai ngờ anh c&oacute; t&acirc;m hồn rất mơ mộng. Bố anh, &ocirc;ng Trần Tam Cương, rất mơ thơ Nguyễn B&iacute;nh. C&aacute;c nh&agrave; văn nh&agrave; thơ xứ Nghệ thường qua lại tr&ograve; chuyện thơ ca với &ocirc;ng. Từ nhỏ anh Thường đ&atilde; đọc thơ Nguyễn B&iacute;nh rất say sưa v&agrave; truyền cảm. Sau buổi lập hội anh Thường hứa sẽ chi&ecirc;u đ&atilde;i một bữa đặc sản. Ngay buổi chiều anh rủ t&ocirc;i ra s&ocirc;ng tắm. Anh mang theo c&aacute;i chậu 555 to tướng. Ho&aacute; ra anh rủ t&ocirc;i đi m&ograve; trai. Con s&ocirc;ng nhỏ chảy gần Đo&agrave;n 73 ấy trai sẵn lắm. Ở một g&oacute;c ngoặt ch&uacute;ng t&ocirc;i vớ được một  ổ  trai, nhặt gần đầy chậu. Ch&uacute;ng t&ocirc;i nấu một nồi qu&acirc;n dụng ch&aacute;o trai đ&atilde;i hội v&agrave; cả đơn vị. Mấy anh em tếu t&aacute;o  ăn nhiều trai th&igrave; chất trai   tăng nhiều . Quả nhi&ecirc;n anh Thường từ m&ecirc; thơ chuyển sang l&agrave;m thơ. Nhưng giọng thơ vẫn man m&aacute;c như thơ Nguyễn B&iacute;nh. Ch&uacute;ng t&ocirc;i ph&ecirc; thẳng c&aacute;nh. Anh Thường chật vật lắm mới vượt ra khỏi tầm ảnh hưởng n&agrave;y v&agrave; định h&igrave;nh ở thể thơ viết cho thiếu nhi. Anh lấy b&uacute;t danh T&uacute; X&ocirc;i. B&agrave;i Hoa lửa l&agrave; một trong những b&agrave;i thơ hay thuở ban đầu của anh:     &Igrave; &ugrave;ng sấm giục mưa rơi      Tr&ocirc;ng ra c&acirc;y gạo ngang trời vươn cao      Đứng trong mưa tr&uacute;t sấm g&agrave;o      Hoa kh&ocirc;ng tắt lửa mưa n&agrave;o ướt hoa.     &nbsp;&nbsp; H&igrave;nh ảnh c&acirc;y gạo cổ thụ vươn thẳng giữa trời thật k&igrave; vĩ. C&acirc;y gạo n&agrave;y ở x&atilde; Y&ecirc;n B&igrave;nh tất cả ch&uacute;ng t&ocirc;i đều biết. B&ocirc;ng hoa gạo to, đỏ thắm rực l&ecirc;n như lửa, m&agrave;u hoa lửa l&agrave; tự nhi&ecirc;n th&igrave; mưa n&agrave;o l&agrave;m ướt được lửa hoa ấy. B&agrave;i thơ c&ograve;n n&oacute;i l&ecirc;n &yacute; ch&iacute;, nghị lực của người học vi&ecirc;n Lục qu&acirc;n kh&ocirc;ng kh&oacute; khăn thử th&aacute;ch n&agrave;o l&agrave;m ch&ugrave;n bước được.       &nbsp;&nbsp; Nguyễn Văn Lai qu&ecirc; ở H&agrave; Trung (Thanh Ho&aacute;). Anh tự khẳng định l&agrave; hậu duệ Định quốc c&ocirc;ng Nguyễn Bặc thời Đinh, một d&ograve;ng họ vĩ đại của nước ta. H&agrave; Trung ch&iacute;nh l&agrave; đất Tống Sơn thời trước. Anh cũng tự nhận l&agrave;  hợp v&otilde;  hơn  hợp   văn . Thế nhưng anh lại c&oacute; c&aacute;i  mũi d&agrave;i , những b&agrave;i thơ mới in tr&ecirc;n b&aacute;o Văn nghệ hay Văn nghệ qu&acirc;n đội đ&atilde; được Lai khen chắc chắn sẽ được bạn đọc đ&aacute;nh gi&aacute; cao. Lai hầu như kh&ocirc;ng l&agrave;m thơ v&igrave; thế ch&uacute;ng t&ocirc;i mong sẽ c&oacute; một Ho&agrave;i Thanh sau n&agrave;y. Ho&aacute; ra ch&uacute;ng t&ocirc;i, kể cả Lai, đều nhầm. Anh nhờ c&oacute; b&agrave;i thơ  Hạt muối  m&agrave; được chuyển từ v&otilde; sang văn v&agrave; c&oacute; h&agrave;ng chục truyện, b&agrave;i b&aacute;o in tr&ecirc;n b&aacute;o Qu&acirc;n đội v&agrave; ph&aacute;t tr&ecirc;n chương tr&igrave;nh Ph&aacute;t thanh qu&acirc;n đội của Đ&agrave;i tiếng n&oacute;i Việt Nam. Năm 2009 anh c&oacute; tập truyện k&iacute;  Chuyện t&igrave;nh sau phi&ecirc;n g&aacute;c  in ở Nh&agrave; xuất bản C&ocirc;ng an nh&acirc;n d&acirc;n. Anh cũng c&oacute; thế mạnh về thể truyện viết cho thiếu nhi.    &nbsp;&nbsp; Mai C&ocirc;ng Vinh qu&ecirc; thị x&atilde; Ninh B&igrave;nh l&agrave; một nghệ sĩ c&oacute; t&acirc;m hồn nghệ sĩ. Anh đ&atilde; qua trường đ&agrave;o tạo đ&agrave;n Acordeon, nay học chuyển hệ th&agrave;nh sĩ quan chỉ huy. L&agrave; học vi&ecirc;n nhưng anh vẫn phải l&agrave;m nhiệm vụ c&aacute;n bộ tuy&ecirc;n huấn của trường, tham gia hội diễn văn nghệ từ cấp đại đội đến cấp to&agrave;n qu&acirc;n. B&agrave;i h&aacute;t  M&aacute;i trường t&ocirc;i y&ecirc;u  của anh rất được ch&uacute;ng t&ocirc;i h&acirc;m mộ. B&agrave;i h&aacute;t ra đời trong những ng&agrave;y chạy đồi học chiến thuật ở Đồng Doi. Giai điệu b&agrave;i h&aacute;t mượt m&agrave;, uyển chuyển, trong s&aacute;ng. Lời b&agrave;i h&aacute;t l&agrave; l&ograve;ng biết ơn m&aacute;i trường ươm l&ecirc;n c&aacute;c vị tướng qu&acirc;n sau n&agrave;y, rất hợp t&acirc;m t&igrave;nh tuổi trẻ học vi&ecirc;n:           M&Aacute;I TRƯỜNG T&Ocirc;I Y&Ecirc;U       &nbsp;&nbsp;  nhạc v&agrave; lời: Mai Vinh            Khuất sau những n&uacute;i đồi      B&igrave;nh y&ecirc;n trong tiếng h&aacute;t      Dưới h&agrave;ng c&acirc;y xanh m&aacute;t      Đ&acirc;y trường của ch&uacute;ng t&ocirc;i            M&aacute;i trường th&acirc;n y&ecirc;u ơi      Những cuộc đời b&igrave;nh dị      Những t&acirc;m hồn tươi trẻ      Nguyện trọn đời hiếu trung            Giữa khoảng trời trong xanh      B&agrave;i học &acirc;m tiếng s&uacute;ng      K&igrave;a ai lay b&oacute;ng nắng       Tr&ecirc;n lưng đồi xa xa      K&igrave;a ai lay b&oacute;ng nắng      Tr&ecirc;n lưng đồi xa xa            Giữa khoảng trời trong xanh      Lớn l&ecirc;n niền mơ ước      Nơi nh&acirc;n l&ecirc;n trong ta      T&igrave;nh y&ecirc;u đất nước      Như h&agrave;ng c&acirc;y xanh biếc      Đang lớn l&ecirc;n từng ng&agrave;y            M&aacute;i trường ch&uacute;ng t&ocirc;i đ&acirc;y      Từ trăm phương gặp gỡ      C&uacute;ng l&agrave; nơi chia tay      Đi khắp bốn phương trời...               &nbsp;&nbsp; Tiếng đ&agrave;n &Aacute;c-cooc dập d&igrave;u, rộn r&atilde; đi qua qu&atilde;ng đời học vi&ecirc;n của ch&uacute;ng t&ocirc;i, khắc s&acirc;u v&agrave;o tiềm thức của ch&uacute;ng t&ocirc;i. Thời ấy ch&uacute;ng t&ocirc;i đ&atilde; đ&aacute;nh gi&aacute; đ&acirc;y l&agrave; một trong những b&agrave;i h&aacute;t hay nhất về trường Lục qu&acirc;n 1 th&acirc;n y&ecirc;u, b&agrave;i h&aacute;t đi c&ugrave;ng năm th&aacute;ng v&agrave; sống m&atilde;i, lung linh m&atilde;i trong c&aacute;c thế hệ học vi&ecirc;n Lục qu&acirc;n 1.           &nbsp;&nbsp; Nguyễn Anh N&ocirc;ng qu&ecirc; ở Quảng Xương (Thanh Ho&aacute;). Anh nhập ngũ đợt tổng động vi&ecirc;n th&aacute;ng 3/1979. Từ ng&agrave;y về trường đột nhi&ecirc;n anh th&iacute;ch l&agrave;m thơ. B&agrave;i thơ đầu ti&ecirc;n được in l&agrave; b&agrave;i  T&igrave;nh mẹ đời   con  in ở b&aacute;o Thanh Ho&aacute; ng&agrave;y 27/3/1979. Hồn thơ anh nảy nở lớn l&ecirc;n nhanh ch&oacute;ng. Nhiều đ&ecirc;m chẳng biết l&agrave; mấy giờ anh đến cấu t&ocirc;i dậy, rủ nhau l&ecirc;n hội trường đơn vị đọc thơ cho t&ocirc;i nghe. Đ&egrave;n kh&ocirc;ng c&oacute;, cứ viết m&ograve; ra giấy rồi sửa sau. T&ocirc;i kh&ocirc;ng c&oacute; khiếu thơ n&ecirc;n chỉ nghe để chia sẻ niềm vui s&aacute;ng tạo với anh. T&ocirc;i dự cảm v&agrave; tin tưởng sau n&agrave;y anh sẽ trở th&agrave;nh nh&agrave; thơ t&ecirc;n tuổi. Đợt h&agrave;nh qu&acirc;n tổng hợp rất vất vả thế m&agrave; N&ocirc;ng từ đại đội 1 đến đại đội 3 vừa đi vừa đọc thơ mới cho t&ocirc;i nghe. B&agrave;i  Lối m&ograve;n của hoa  N&ocirc;ng đề tặng Thường cũng ch&iacute;nh l&agrave; lời tự sự:     Lối m&ograve;n in lắm dấu ch&acirc;n      B&ocirc;ng hoa c&ograve;i cọc hoạ hoằn nở ra      Lối m&ograve;n nhiều sỏi &iacute;t hoa      T&igrave;m hoa thơm đẹp chớ qua lối m&ograve;n.     &nbsp;&nbsp; Ng&agrave;y ra trường N&ocirc;ng đ&atilde; cưới c&ocirc; qu&acirc;n y của Trường văn ho&aacute; qu&acirc;n đội (cũng ở Khu 73) rồi xung phong l&ecirc;n bi&ecirc;n giới Cao Bằng. Trước khi chia tay mỗi người mỗi ngả ch&uacute;ng t&ocirc;i in chung tập thơ, giao cho N&ocirc;ng trang tr&iacute; b&igrave;a. Ban đầu chọn t&ecirc;n tập thơ l&agrave;  Quả m&ugrave;a đầu . T&ecirc;n ấy s&aacute;o qu&aacute; n&ecirc;n đổi lại l&agrave;  Lứa b&oacute;i . N&ocirc;ng vẽ k&egrave;m một quả hồng đỏ ch&oacute;i như tương lai x&aacute;n lạn sau n&agrave;y của mỗi hội vi&ecirc;n Hội bạn thơ. N&oacute;i l&agrave; in chứ thực ra l&agrave; nhờ đ&aacute;nh m&aacute;y chữ rồi đ&oacute;ng quyển nhưng  c&aacute;nh sĩ  ch&uacute;ng t&ocirc;i thấy oai lắm rồi v&agrave; đặt cho nơi xuất bản l&agrave;  Nh&agrave; xuất bản Gia đ&igrave;nh v&agrave; b&egrave; bạn .    &nbsp;&nbsp; Thấm thoắt đ&atilde; nhiều năm tr&ocirc;i trượt qua. Hội bạn thơ chỉ c&ograve;n thượng t&aacute; nh&agrave; văn Nguyễn Văn Lai ở lại trường  giữ g&ocirc;n  cho hội vi&ecirc;n Hội bạn thơ c&oacute; chỗ đi về. C&acirc;y b&uacute;t đ&atilde; gi&uacute;p Lai đắc dụng tr&ecirc;n c&aacute;c cương vị c&ocirc;ng t&aacute;c của m&igrave;nh. Trần Mạnh Thường kh&ocirc;ng c&oacute; li&ecirc;n hệ g&igrave;. Mai C&ocirc;ng Vinh đ&atilde; nghỉ chế độ v&agrave; c&oacute; nh&agrave; ri&ecirc;ng ở thị x&atilde; Sơn T&acirc;y. Nguyễn Anh N&ocirc;ng đang l&agrave; thượng t&aacute; c&ocirc;ng t&aacute;c ở Điện ảnh qu&acirc;n đội. Anh l&agrave; hội vi&ecirc;n của nhiều hội văn học nghệ thuật, đạt nhiều giải thưởng thơ, kịch bản phim... Anh cũng đ&atilde; in 7 tập thơ v&agrave; trường ca, sắp in tập thơ thể Haicu. Trường ca  Trường Sơn  của anh mới in gần đ&acirc;y đ&atilde; c&oacute; dư luận tốt, hi vọng tập thơ mới n&agrave;y c&ograve;n c&oacute; dư luận tốt hơn.    &nbsp;&nbsp; T&ocirc;i l&agrave; dạng  b&eacute;t dem  nhất. Đang l&agrave; trợ l&iacute; hiệu trưởng, nh&acirc;n c&oacute; đợt đi xuất khẩu lao động ở Li&ecirc;n X&ocirc; với chủ trương mới l&agrave; t&iacute;nh thời gian li&ecirc;n tục, ho&agrave;n th&agrave;nh nhiệm vụ lại về đơn vị cũ c&ocirc;ng t&aacute;c n&ecirc;n t&ocirc;i xung phong (lại xung phong) đi để biết qu&ecirc; hương L&ecirc;nin vĩ đại. Vừa sang đến nơi tinh thần quốc tế chủ nghĩa của t&ocirc;i đ&atilde; đổ sập đ&aacute;nh rầm v&igrave; mọi thứ ti&ecirc;n đề định l&iacute; về chủ nghĩa quốc tế đều sai hết. T&ocirc;i t&igrave;m mọi c&aacute;ch để về nước sớm v&igrave; ti&ecirc;n đo&aacute;n Li&ecirc;n X&ocirc; sẽ đổ sập c&ugrave;ng với cải tổ (t&ocirc;i dịch l&agrave;  đ&agrave;o mồ cuốc mả tổ ti&ecirc;n l&ecirc;n ). Th&aacute;ng 10/1990 t&ocirc;i tự mua v&eacute; m&aacute;y bay về khiến tổ chức ta t&acirc;y phải đồng &yacute; cho t&ocirc;i về sớm. Nhưng về đến nh&agrave; lại thất vọng to hơn ở Li&ecirc;n X&ocirc; l&agrave; qu&acirc;n đội bắt t&ocirc;i về phục vi&ecirc;n chứ kh&ocirc;ng cho về đơn vị cũ c&ocirc;ng t&aacute;c. Thời gian ở Li&ecirc;n X&ocirc; tuy được t&iacute;nh li&ecirc;n tục nhưng tiền phục vi&ecirc;n bị  treo  đến b&acirc;y giờ vẫn chưa trả. C&aacute;ch t&iacute;nh tiền phục vi&ecirc;n cũng chỉ ngang một chỉ v&agrave;ng trong khi c&ugrave;ng cấp ở trong nước về phục vi&ecirc;n được nhiều gấp 10 lần. T&ocirc;i c&oacute; phản ảnh l&ecirc;n b&aacute;o Qu&acirc;n đội nhưng chả c&oacute; ai giải quyết. B&acirc;y giờ vẫn bị treo chế độ chờ giải quyết kh&ocirc;ng biết bao l&acirc;u nữa. Nhưng b&ugrave; lại t&ocirc;i viết được nhiều. Cuốn  Nhật k&iacute; Cadan  viết ngay ở Li&ecirc;n X&ocirc;, về nước viết được tiểu thuyết  Nước   mắt của tuyết trắng . Đến nay t&ocirc;i c&oacute; hơn 20 đầu s&aacute;ch được in v&agrave; nhận nhiều giải thưởng văn học cả thơ, truyện ngắn v&agrave; tiểu thuyết.     &nbsp;&nbsp; Như vậy Hội bạn thơ tr&ecirc;n thực tế vẫn hoạt động v&agrave; c&oacute; nhiều th&agrave;nh tựu. Tất cả đều bắt đầu từ một đốm lửa y&ecirc;u văn học nghệ thuật ở dưới m&aacute;i trường Lục qu&acirc;n 1 năm xưa.        Phạm Thuận Th&agrave;nh      Thường Vũ - An B&igrave;nh - Thuận Th&agrave;nh - Bắc Ninh      02413.782.355&nbsp; -&nbsp; 0168.5300.803     &nbsp;&nbsp;&nbsp;        </description>
   <link>http://phamthanh.vnweblogs.com/post/3321/244374</link>
      <pubDate>Fri, 23 Jul 2010 17:50:38 +0700</pubDate>   
  </item>
   </channel>
</rss>


